Căn nhà trọ có người âm

0 2

Cho tới giờ phút này, khi đã rời khỏi ngôi nhà rùng rợn ở đường Bùi Thế Mỹ được gần nửa tháng, mình mới dám ngồi đây viết đôi điều về những trải nghiệm của mình trong suốt 4 tháng trời qua.

Nhà nằm tọa lạc ở phường 10, quận Tân Bình. Mình biết căn nhà này do được một anh môi giới chỉ cho. Khi mới bước vô coi nhà, mình đã lưỡng lự nửa muốn nửa không một phần vì nhà cũ và dơ quá, một phần vì giá thuê khá cao so với chất lượng ngôi nhà, nhưng bạn mình thì nói là nhà này hướng Đông, có thể làm ăn được, cộng với môi giới hết sức nhiệt tình, chị chủ nhà cũng hiền nữa, cuối cùng mình cũng xuôi tai, kí hợp đồng thuê.

Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến.

Hôm đầu tiên tới, mình và bạn mình hết sức ngạc nhiên. Tại sao nhà gì mà đèn đóm tối thui, còn cửa nẻo thì bị hư hết không mở được. Chưa kể gương với kính trong nhà thì bị gỡ đi hết. Ngày đầu tiên tới, cửa nẻo bị kẹt cứng không mở được tới mức mình và bạn mình phải hợp sức lại đập bể cửa mới mở được. Mình và bạn mình, hai đứa bị te tua trầy trụa, tay chân chảy máu tùm lum. Nguồn nước ở đây thì yếu xìu, yếu đến độ mà mình không biết phải diễn tả như nào ( Giống như nước đái của mấy đứa nhỏ vậy ), bạn mình phải đi vặn van nước thì nước mới bơm vô bồn để xài được nhưng vẫn rất yếu. À, nước lúc chảy ra có màu đỏ đỏ giống như máu loãng của người vậy. Mình mới nghĩ không lẽ phải ở căn nhà tệ đến mức như vậy sao, nhưng thôi nghĩ lại, xót tiền nhà với tiền cọc đã đóng nên cố gắng làm ăn tới khi nào ổn định sẽ đi kiếm chỗ khác tốt hơn.

Thế nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó

Những hiện tượng kì quái bắt đầu xảy ra. Mấy ngày sau đó, mình bắt đầu nghe thấy tiếng bước chân chạy ầm ầm ở lầu trên. Ban đầu mình nghĩ là chó mèo nhưng không, tiếng ầm ầm này cứ lặp lại liên tục 2-3 ngày và lần này mình nghe rõ là tiếng bước chân người. Chưa kể ban đêm nếu vô tình bước ra đằng sau ban công lúc 2-3 giờ sáng sẽ thấy có cảm giác lạnh tóc gáy kinh khủng. Nhà rộng vậy mà chỉ có duy nhất một cửa sổ ở lầu trên để ánh nắng chiếu vô, còn ở dưới thì không có một cái lỗ thông nào, vừa ngộp vừa nóng vừa oi bức. Điều kì lạ nhất là, kể từ khi bước chân vào căn nhà này, công việc của mình càng ngày càng đi xuống không ngóc đầu lên được nổi. Dù có kiếm được bao nhiêu tiền cũng sẽ bị đi ra sạch sẽ hết. Vừa cầm tiền trên tay là lập tức kiểu gì cũng sẽ có chuyện xảy ra làm tụi mình rỗng túi, không bằng cách này thì cũng bằng cách kia.

Linh cảm có chuyện chẳng lành, sau 2 tháng ở nhà này, mình và bạn mình liền bàn cách để rời đi. Thế nhưng chuyện đâu có theo ý muốn bởi những vị khách “không mời mà đến” kia muốn níu giữ tụi mình lại nên năm lần bảy lượt tìm cách phá tụi mình liên tục. Dường như cảm nhận được sự xuất hiện của “họ” ngày càng nhiều, mấy em cún nhà mình cứ sủa liên tục tầm 12h đêm đến 2-3h sáng. Có hôm bé Ruby ( tên bé cún nhà mình ) cứ nhìn ra bếp, vừa gừ vừa sủa. Còn một bé khác ở trên phòng thì cứ nhìn ra hành lang sủa liên tục, đêm nào cũng lặp đi lặp lại vậy tới mức mình không ngủ được nổi, bị stress một thời gian dài luôn. Một buổi chiều nọ, nồi niêu xoong chảo ở bếp nhà mình đang yên đang lành bỗng rơi từ trên xuống đất loảng xoảng, kêu tiếng rất to. Mình đang ở trên phơi đồ liền lập tức chạy xuống xem có chuyện gì thì sợ xanh mặt vì mình và bạn mình đều không có ở bếp, không ai đụng chạm vào đồ vật mà tự nhiên rơi rớt lung tung vậy.

Dường như phá tụi mình chưa đủ, “họ” còn phá cho mấy đứa cún nhà mình bị bệnh liên tục. Trời xui đất khiến ra sao mà mới bước qua tháng 6 Dương lịch, 4 bé cún nhà mình đang khỏe mạnh bỗng nhiên lăn ra bệnh, chạy chữa tốn kém biết bao nhiêu tiền của công sức làm mình và bạn mình phải quằn quại suốt cả tuần liền. Lần lượt cả 4 đứa ra đi liên tiếp trong vòng 8 ngày mà không rõ lý do, không một lời giải thích. Quá đau lòng, mình đã thắp nhang xin Thổ Địa, Bồ Tát phù hộ nhưng chỉ làm cho tình hình tồi tệ hơn mà đỉnh điểm là vào một đêm, khi mình quyết định chấm dứt mọi chuyện và thế là mình chuẩn bị đồ cúng tươm tất để tiễn những thứ “không sạch sẽ” kia đi. Mình có copy đoạn audio chứa kinh Phật trừ tà ma ở trong laptop vào USB để cắm lên TV thì trời ơi, chuyện khủng khiếp đã xảy ra. Mình vừa cắm cái USB vô thì TV tự động rớt xuống, đổ cái ầm, màn hình bể tan tành ngay trước mặt mình và bạn mình. Tại sao mình cắm USB vô TV để coi phim nghe nhạc suốt bao nhiêu lâu thì chẳng sao, nhưng đến khi mình có ý định xua đuổi “họ” đi thì ngay lập tức cái TV duy nhất ở trong nhà bị rớt xuống đất, bể tan nát một cách khó hiểu như vậy.

Liên tiếp những ngày sau, mình gặp ác mộng liên tục. Đầu tiên là nằm mơ bị một ông già đứng ở trước giường, nhoẻn miệng cười ma quái. Nụ cười khiến mình gai người nổi da gà vì vốn dĩ nó không thuộc về thế giới này. Rồi ổng dí theo mình chạy té khói. Tiếp theo đó là bị bóng đè liên tục. Quá mệt mỏi, mình bị mất ngủ cả tháng trời. Không thể chịu đựng được nữa, mình và bạn mình quyết định trả lại nhà cho chủ nhà, số tiền cọc cũng không cần lấy nữa. Ngày dọn đi, mình lạnh tóc gáy một lần nữa khi có cảm giác ai đó đứng ở trên ban công nhìn theo.

Hôm nay, sau gần nửa tháng trời dọn ra khỏi căn nhà đó, mình có ghé ngang qua thì thấy nhà đã khóa kín cửa, bên trong tắt hết đèn, tới giờ này vẫn chưa có ai thuê. Quan trọng nhất là, trước cửa có dán một tấm BÙA TRỪ TÀ MÀU ĐỎ THẪM.

Nếu bạn muốn trải nghiệm cảm giác mạnh thì hãy thử bước chân tới căn nhà này một lần, còn không, đừng bao giờ dại dột thuê nó.

P/s: Theo tìm hiểu của mình, nhà này có niên đại ít nhất 8-10 năm, đã trải qua nhiều đời chủ. Chủ hiện tại cho mình thuê cũng mới mua căn nhà này từ năm 2019, tức là trước đó có ai ở căn nhà này và chuyện ra sao, họ hoàn toàn không biết.
(Trần Nghĩa)

Bình luận
Loading...