D. B. Cooper và kẻ tan biến vào không trung

0 10

Bắt giữ toàn bộ hành khách và phi hành đoàn làm con tin, nhận lấy số tiền 200 nghìn đô rồi biến mất không dấu vết giữa không trung. Suốt gần 50 năm nay, FBI chưa bao giờ tìm ra thủ phạm bí hiểm này, chỉ biết hắn đã dùng một cái tên giả – DB Cooper.

Buổi trưa ngày 24/11/1971, 1 người đàn ông trung niên mang theo 1 chiếc va-li đi vào sân bay quốc tế Portland và mua vé một chiều tới Seattle, Washington. Người đàn ông này là Dan Cooper, cùng bay với ông là 36 hành khách khác và 6 phi hành đoàn. Anh ta lên máy bay Notwest Airlines 305, mang theo chiếc cặp đựng tài liệu màu đen và mặc âu phục. Chuyến bay cất cánh vào lúc 14h50 (giờ địa phương). Sau khi chiếc Boeing 727 cất cánh được ít phút, Cooper đưa cho tiếp viên hàng không ngồi gần mình nhất, Florence Schaffner, một tờ giấy gập đôi.

Khi thấy nữ tiếp viên trẻ chưa mở lời nhắn, Cooper liền ngả người về phía cô và thì thầm: “Cô nên nhìn vào tờ giấy thì hơn. Tôi có một quả bom”.

Tờ giấy ghi dòng chữ: “Tôi có một quả bom trong cặp, sẽ kích nổ khi cần thiết. Tôi muốn cô đến ngồi cạnh tôi. Máy bay đã bị không tặc”. Schaffner đã làm theo yêu cầu trên lá thư, đến ngồi cạnh tên khủng bố. Cooper cũng nêu rõ yêu cầu của mình: 200.000 USD (khoảng 1,2 triệu USD theo thời giá hiện nay), 4 chiếc dù, một xe chở xăng đợi sẵn ở sân bay Seattle để nạp nhiên liệu cho máy bay và sẽ bay tiếp tới Mexico City. Những yêu cầu của Cooper nhanh chóng được Schaffner truyền tải tới cơ trưởng. Cơ trưởng William Scott liên hệ với trạm kiểm soát không lưu của sân bay Seattle-Tacoma, họ báo cảnh sát ngay lập tức. 36 hành khách còn lại trên máy bay được thông báo thời gian hạ cánh sẽ có chút chậm trễ do sự cố kỹ thuật còn cảnh sát khẩn trương chuẩn bị đáp ứng mọi yêu cầu của tên không tặc.1 tiếng rưỡi sau đó, chuyến bay 305 giữ đường bay cố định gần Seattle trong lúc các nhà chức trách địa phương và liên bang nháo nhào chuẩn bị tiền chuộc. 10.000 tờ 20 đô đã được lấy từ ngân hàng địa phương.

Vào 17h45, qua 2 tiếng theo lịch đáp trước đó, chuyến bay đã đáp xuống Seattle. Khi máy bay dừng bánh, cả dù bay và tiền chuộc đã được đưa cho Muchklow, 1 trong những tiếp viên trên chuyến bay. Đổi lại Cooper thả 2 phi hành đoàn cùng với tất cả hành khách. Nhiều người trong số đó còn không nhận ra mình là 1 phần của một vụ không tặc. Khi đã nhận tiền chuộc và chỉ còn 4 phi hành đoàn trên máy bay, Cooper bảo Muchklow báo với cơ trưởng rằng hãy bay tới Mexico.Tuy nhiên điều này không được đáp ứng. Trước tiên, dạng chuyến bay anh ta yêu cầu không được phép bay thẳng tới Mexico vì thế Cooper đề nghị dừng lại tiếp nhiên liệu ở Phoenix, Yuma hoặc Sacramento, cuối cùng họ thống nhất sẽ tiếp nhiên liệu ở Reno, Nevada.

Điều kiện thứ 2 của Cooper là mở cầu thang sau ở ngay dưới thân máy bay và cứ giữ nguyên như thế trong lúc bay cũng không được đáp ứng. Cooper đồng ý đóng cầu thang sau với điều kiện Muchklow phải ở sát anh ta mọi lúc và cho anh ta biết cách tự mở cầu thang sau.

Vào 19h36, máy bay cất cánh trở lại. Chưa được 5 phút sau khi cất cánh, Cooper bảo Muchklow đến buồng lái và từ đó anh hoàn toàn ở 1 mình. Muchklow trở vào buồng lái cùng những phi hành đoàn khác, khóa cửa buồng lái sau cô ta và 3 tiếng sau, chuyến bay đáp xuống an toàn tại Reno. Khi máy bay dừng lại, các phi hành đoàn cẩn thận kiểm tra nhưng Cooper đã không còn ở đó cùng với chiếc cầu thang sau mở toang. Có vẻ như ở thời điểm bất kì giữa Reno và Seattle, Cooper đã nhảy dù vào màn đêm tối tăm.

CUỘC SĂN NGƯỜI BẮT ĐẦU

Ngay sau khi nhận được thông tin Cooper không còn ở trên máy bay, hàng tá nhân viên FBI đã tập trung ở chiếc phi cơ chỉ để nhận lại số vật chứng ít ỏi còn lại trên máy bay. Vật chứng bau gồm: 1 chiếc cà vạt đen, 8 đầu lọc thuốc lá và 2 trong 4 chiếc dù mà Cooper để lại. Các phi hành đoàn và hành khách đã miêu tả Cooper là một người da trắng, mắt nâu và tóc đen. Khoảng chừng 40 tuổi, áo khoác đen, sơ mi trắng, cà vạt đen và đôi giày màu tối. Trước khi cất cánh anh ta có mang 1 cặp kính đen. Dựa trên sự miêu tả, FBI đã phác thảo vài bức tranh về Cooper. Trước khi có thể tìm sự liên kết giữa các manh mối, tuy nhiên, FBI cần phải biết thời điểm chính xác mà Cooper rời khỏi máy bay. Cái khó ở đây là cả 4 phi hành đoàn đều không chứng kiến Cooper nhảy khỏi máy bay, thậm chí cả 2 phi công trên 2 chiếc phi cơ bay theo sau. Dù vậy, phi hành đoàn đã báo cáo 1 điều kì lạ. Trong lần giao tiếp cuối cùng với Cooper vào lúc 20h05, các phi hành đoàn đã đề nghị được giúp đỡ Cooper nhưng anh ta đã từ chối. Khoảng 10 phút sau, họ đã trải qua điều mà họ miêu tả là sự rung lắc hoặc dao động trên máy bay. Đây là thời điểm mà phi hành đoàn cho rằng Cooper đã mở cầu thang sau và nhảy khỏi máy bay.

Một cuộc diễn tập ngay lập tức của FBI đã ủng hộ cho kết luận này.Bây giờ FBI đã giải quyết được câu hỏi “khi nào”, vậy còn câu hỏi “ở đâu”? Cooper đã nắm rất rõ thông tin về chuyến bay này nhưng anh ta không hề tiết lộ về lộ trình bay. Điểm kì lạ tiếp theo chính là sự thản nhiên của Cooper khi tiếp nhiên liệu ở Seattle. Được biết quá trình này diễn ra trong 2 tiếng và Cooper hoàn toàn thản nhiên, kể cả việc cơ trưởng không thông báo lộ trình bay cho Cooper. Với lộ trình bay này, các nhà chức trách đã ước chừng được điểm nhảy của Cooper là cách 40km phía Bắc Portland. Chính vì vậy, FBI đã quyết định mở 1 cuộc lùng sục quy mô lớn vào lúc bình minh cùng với trực thăng và các loại xe quân sự chuyên dụng. Dù cho có xác địch được vùng rơi và thời gian chính xác thì việc xác định điểm đáp của Cooper lại rất khó. Vùng tìm kiếm được bao phủ bởi rừng cây dày đặc nên gần như là mò kim đáy bể. Và cuối cùng họ không thể tìm được bất kì 1 dấu vết nào của Cooper.

TRUY DẤU ĐỒNG TIỀN

Vào đầu tháng 12, sau những nỗ lực tuyệt vọng, FBI đã chuyển hướng sang theo dấu 200.000 đô. Số tiền này được lấy từ ngân hàng Seattle-First, nơi đã lưu trữ sẵn 250000 đô để đề phòng trường hợp hi hữu. Và ngân hàng này đã có chuẩn bị từ trước. Số tiền chuộc đưa cho Cooper đều đã được ngân hàng này lưu lại số sê-ri. 1 bản danh sách số sê-ri đã được giao cho các công ty tài chính, tập đoàn chính phủ và công khai cho dân chúng. Với ý định tạo ra khó khăn cho Cooper trong việc sử dụng số tiền này. Northwest Airlines và nhiều tờ báo khác bắt đầu trao thưởng cho những ai tìm được những tờ tiền trùng với số seri. Dù vậy, không có bất kì 1 tờ tiền nào được tìm ra, cho tới gần 1 thập kỉ sau đó.

Vào đầu năm 1980, một cậu trai trẻ tên Brian Ingram đã tìm thấy số tiền được chôn dưới cát ở bờ sông phía nam Washington. Tổng số tiền được tìm thấy là 5580 đô, chia làm 3 gói tiền. Sau khi số tiền được nhanh chóng giao nộp cho FBI, họ đã nhanh chóng điều tra và xác nhận số seri hoàn toàn trùng với số tiền chuộc. Tuy nhiên, số tiền này lại đem tới nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời cho phía điều tra. Điều mà họ thắc mắc chính là tại sao số tiền này lại nằm cách xa vùng rơi mà FBI dựng lên để tìm kiếm, lên tới 27km.

Vậy nên FBI đã đặt ra nghi vấn mới về vùng rơi mới nhích lên phía Đông Nam và tại đây họ đã đặt ra giả thuyết rằng Cooper đã làm rơi số tiền này xuống sông Washougal và xuôi dòng xuống bờ sông nơi số tiền được tìm thấy hiện tại. Tuy nhiên điều này vẫn không giải thích được vì sao số tiền được chia ra thành 3 gói độc lập, lại có thể rơi xuống sông và mặc kẹt tại cùng 1 vị trí như vậy. Và họ đã xác định được khoảng thời gian số tiền bị kẹt lại là khoảng vào những năm 1974 trở đi. Khi số tiền được tìm thấy, những sợi chun buộc tiền còn nguyên vẹn, mới toanh. Qua những cuộc thử nghiệm, họ nhận ra những sợi chun này hoàn toàn không thể tồn tại nguyên vẹn quá 1 năm. Lời lý giải duy nhất cho việc này, có lẽ là Cooper hoặc người nào đó đã tính toán và chôn gói tiền 1 cách có chủ đích.Và từ khi Ingram tìm được số tiền, những vùng xung quanh và cả vùng sông Washougal đã được đào tung lên nhưng số tiền còn lại của Cooper vẫn không được tìm thấy.

BÍ ẨN NẰM TRONG BÍ ẨN

Kể từ ban đầu, các nhà chức trách đã bác bỏ trường hợp Cooper sống sót sau cuộc đào tẩu của mình vì không hề có chứng cứ nào về việc Cooper còn sống hay không. Bởi vậy việc kết luận anh ta rơi chết là quá sớm. Khi Cooper trượt vào bóng tối, chuyến bay 305 đang bay qua một cơn bão lạnh buốt xương ở tốc độ 315km/h và ở độ cao 10000 feet – 3km. Cơn gió mạnh tới mức đã cuốn bay những bảng hiệu gắn trên cầu thang sau, thứ đã được tìm thấy năm 1978 ngay dưới điểm bay qua. Khi Cooper nhảy, ngay dưới anh ta là những đám mây dày đặc, vậy nên Cooper có thể đã hoàn toàn bay “mù” trong không trung mà không xác định được điểm đến. Chiếc dù mà anh ta chọn cũng không có chức năng bẻ lái, nghĩa là anh ta hoàn toàn không xác định được điểm rơi chính xác, chưa kể gió lớn hoàn toàn có thể cuốn anh ta theo. Các phi hành đoàn đã để ý 1 điểm ở Cooper, là anh ta rất thông thạo với những chiếc dù. Cooper đã yêu cầu 2 dù chính và 2 dù phụ để khiến mọi người tin rằng anh ta sẽ mang theo con tin cùng mình. Và FBI đã lén phá hoại chiếc dù với mục đích Cooper không thể mang theo con tin. Vì vậy họ đã đưa cho Cooper 4 chiếc dù trong đó 1 chiếc dù luyện tập không sử dụng được. Tuy nhiên có vẻ như Cooper đã không để ý tới vấn đề này. Giả thuyết được đưa ra là Cooper đã dùng chiếc dù luyện tập để đựng tiền, và trong 2 chiếc dù chính thì Cooper đã bỏ lại chiếc dù dân dụng hiện đại và dùng chiếc dù cũ hơn dùng trong quân đội. Điều này làm dấy lên giả thuyết Cooper từng là quân ngũ và được đào tạo làm lính nhảy dù.

Trong chuyến bay từ Portland tới Seattle, Cooper đã nhắc tới việc căn cứ không quân McChord gần hơn so với sân bay Seattle. Đây chính là căn cứ cho giả thuyết Cooper từng phục vụ trong quân đội. Ngoài sự liên kết với quân đội, Cooper có thể còn có liên quan tới CIA. Dạng máy bay mà Cooper đã chọn để cướp là chiếc Boeing 727, được CIA dùng để thả lính và tiếp tế trong chiến tranh ở Việt Nam bởi chiếc cầu thang sau độc đáo của nó. Có thể khẳng định rằng Cooper đã nhắm tới chiếc Boeing 727 để cướp.

Từ những dữ liệu trên ta có thể tổng hợp được những thông tin về Cooper như sau:

• Anh ta rất hiểu biết về máy bay và hàng không

• Anh ta nắm rõ địa hình địa phương

• Không muốn hành khách biết về vụ không tặc

• Che giấu danh tính bằng cặp kính đen

• Anh ta để lại rất ít chứng cứ.

• Và anh ta đã yêu cầu 4 chiếc dù để làm người khác nghĩ rằng anh ta sẽ đem theo con tin.

Ngoài tên anh ta viết trên vé máy bay, không có mẫu viết tay nào của Cooper nữa.

Tuy vậy, anh ta không chỉ thất bại trong việc xác định lộ trình, mà anh ta còn quyết định thay đổi địa điểm ở phút chót từ Mexico đến Reno. Cho rằng là Cooper có thể sống sót cú rơi và đáp an toàn xuống mặt đất, anh ta vẫn phải sinh tồn trong khu rừng dày đặc và bao phủ tuyết chỉ với 1 đôi giày đi dạo và chiếc áo khoác mỏng. Có vẻ như Cooper đã nhảy một cách “không phương hướng” hơn là cú nhảy được tính toán hẳn hoi. Cuối cùng, lời giải thích đơn giản nhất cho 3 gói tiền kẹt ở bờ sông là sự can thiệp của con người.

Về cơ bản thì hầu hết đây chỉ là giả thuyết. Với sự thiếu hụt chứng cứ của sự trốn thoát của Cooper, vẫn còn rất nhiều giả thiết ngoài kia mà anh ta đã thật sự sống sót.

Bình luận
Loading...