Nghịch lý nuôi con ở Việt Nam

0 5

1. Lúc con ở trong bụng, dinh dưỡng vào miệng mẹ TRỰC TIẾP ảnh hưởng đến con thì ăn cho sướng miệng, ăn như thể ngày mai bị đầy ra hoang đảo, càng gần những tháng cuối càng ăn mạnh ăn tợn với tư duy “tranh thủ ăn không mai mốt kiêng cữ phải bóp mồm bóp miệng”… Kết quả con to quá cân khó sinh thường phải sinh mổ, mẹ tiểu đường thai kỳ, tăng cân nhanh hỏng vóc dáng, bla bla bla…

Lúc con chào đời, mẹ ăn gì vào mẹ, chỉ GIÁN TIẾP một phần rất nhỏ vào sữa ảnh hưởng đến con (thuốc, caffein,…) thì lại KIÊNG đủ thứ: kiêng tắm, kiêng ăn, chỉ ăn rau ngót, thịt lợn rim, 100 ngày quanh đi quẩn lại điệp khúc ẩm thực an toàn kết quả làm mẹ bỉm sữa mệt mỏi, bức bối, khó chịu, ảnh hưởng TRỰC TIẾP lên sữa cho con…

2. Lúc con còn bé, là một tờ giấy trắng, bắt đầu học mọi thứ từ người lớn thì được chiều cật lực, nâng hơn vàng, đối xử như ông hoàng bà chúa nhỏ trong nhà, yêu vô điều kiện, lỡ có làm gì sai thì tặc lưỡi “con còn nhỏ mà, biết gì đâu”, mà nếu con có sai cũng là lỗi của người khác (con ngã đập đầu xuống đất thì chừa đất làm con đau, con khóc đành hanh đòi đồ chơi với anh chị thì do anh chị hư không biết nhường em bé, con lười ăn không chịu ăn thì do mẹ nấu ăn chán không hợp khẩu vị, etc)…

Đến lúc 5-6 tuổi và lớn hơn nữa, khi con đã quen với việc nuông chiều cái xấu của ông bà ba mẹ, quen với sự dung túng, lấp liếm, bao che mọi lỗi sai, con đương nhiên coi mình là cái rốn của vũ trụ, con ngang ngược thì lúc này cả tổng cả làng chửi mắng “hư, hỗn, bố báo, mất dạy” và quy chụp mọi tội lỗi lên “con mẹ nó” với tội danh “không biết đường dạy con”… Và chiến thuật yêu vô điều kiện vài năm trước được đổi thành “mắng thật lực, đánh thật lực, cấm vận thật lực” nhân danh truyền thống lâu đời “yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi” (Oimeoi hoá ra từ bé đã bị ghét 😂😂)

3. Khi con còn bé, con phát triển ĐÚNG CHUẨN, con ăn theo ĐÚNG NHU CẦU thì ông bà cha mẹ vô duyên gán cho con cái tội danh “còi, biếng ăn” và nhân danh yêu thương vĩ đại đi lên rừng xuống biển, vượt cả biên giới đi ngoài ra nước để mang sơn hào hải vị, thực phẩm chức năng, sữa tăng cân tốt về nhồi con như nhồi 1 chú heo con để ống tiền xu… Nếu con vui vẻ hợp tác thì tốt rồi, mẹ được tiếng mát tay nuôi. Nếu con không chịu á, đơn giản nhá, ipad nhá, iphone nhá, bế rong nhá, 1001 chiêu thức dụ dỗ của mẹ mìn giúp con lớn khoẻ mẹ happy…

Còn đen hơn vẫn cứng đầu thì dùng hạ sách “ăn trong nước mắt”, miễn là hết chỉ tiêu mẹ đề ra theo menu của bác sĩ chuyên khoa dinh dưỡng học… Gọi là hạ sách mà lắm mẹ phải dùng 😱😱 trời ơi em bé bé tẹo thế kia, cái dạ dày bé xíu thế kia mà nhồi mà nhét bé không hợp tác là phải… Chưa kể con đang phát triển, đang tuổi học chơi khám phá mà cả ngày cứ giữ vô ghế ăn nhồi nhét đến 7-8 bữa thì con ghét, con phản kháng cho là đúng rồi còn gì…

Cứ nhồi con như thế, đến tầm 9-10 tuổi con dậy thì sớm, béo ú nần lại mắng con (bé gái bị mắng thảm hơn bé trai) bắt ăn kiêng, bắt tập thể dục, dưng cơ mà quen ăn nhiều rồi, cái dạ dày nở to rồi giờ bắt nhịn ăn khổ hơn nhục hình, mà người béo nặng nề, trời thì nắng nôi nóng bức, tập thể dục hơn hành xác… Ai bẩu ngày xưa nhồi ép con lắm vào, cả một tuổi thơ khổ cực và cả một cuộc đời đau khổ 😭😭

Một đứa trẻ không tự nhiên mà khoẻ mạnh, thông minh, ngoan ngoãn… Muốn con ngoan thì TÂM ba mẹ phải AN trước đã, cứ tham sân si và nuôi con toàn NGHỊCH LÝ như thế làm sao yêu cầu sản phẩm đầu ra nó đẹp đẽ, hoàn hảo được ???”

Tư duy của em là : đút ăn được bn thì ăn ko ăn thì dẹp , lần sau đói thì tự ăn . Nuôi con ko cần to , roi roi mà khoẻ ko đau ko ốm ko dùng kháng sinh nhiều là được .👌👌👌

Theo: Mẹ_Beo

Bình luận
Loading...