Trò chơi vương quyền – Vùng Reach và Gia tộc Tyrell

1. Vùng Reach

Vương quốc rộng lớn nhất và đông dân nhất trong số sáu vương quốc phía Nam (Phương Bắc, diện tích rất rộng lớn nhưng lại thưa dân, là một vùng đất cách biệt) thường được gọi bằng cái tên vùng Reach, nhưng cái tên này thực ra lại là một sự hiểu lầm. Lãnh địa của Gia tộc Tyrell, Lãnh chúa của Highgarden, giờ đây trùng khớp với Vương Quốc vùng Reach xưa kia cứ như thể nơi đây đã tồn tại từ hàng ngàn năm trước thời Cuộc Chinh Phục của Aegon, nhưng vương quốc trù phú và giàu có này thực tế từng được hợp thành bởi bốn tiểu vương quốc khác nhau.   

Oldtown và các vùng lân cận, bao bọc bởi Dãy Núi Đỏ ở phía Đông và thượng nguồn sông Rượu Mật (Honeywine) ở phía Bắc.

Vùng Arbor, hòn đảo vàng phía ngoài Eo Biển Rượu Đỏ, rất nổi tiếng nhờ rượu ngon và nắng đẹp.

Dải đất phía Tây, từ Đồi Sừng (Horn Hill) tới vùng Dạ Khúc (Nightsong).

Vùng Reach nói riêng, là những vùng rộng lớn gồm những nông trại, đồng bằng, hồ, sông, những ngọn đồi, những cánh rừng, những đồng cỏ thơm ngát, những cối xay gió, hầm mỏ, điểm xuyết là những ngôi làng nhỏ, những thị trấn thương mại đông đúc, những tòa lâu đài cổ, trải dài suốt từ Quần Đảo Khiên cho tới Biển Hoàng Hôn, ngược lên tới cửa sông Mander, qua Highgarden, tới Hồ Đỏ, vùng Cây Vàng (Goldengrove), và Cây Cầu Bất Hạnh (Bitterbridge), qua tới tận vùng Tumbleton và thượng nguồn sông Mander.

Vùng đất cuối cùng kể trên chính là đế quốc được cai trị bởi gia tộc Gardener xưa kia, và gần đây thì là hậu duệ của những người hầu cận của họ, gia tộc Tyrell của Highgarden. Chính tại những vùng đồng bằng xanh mượt này mà những cuộc đấu thương ngựa đã được khai sinh ra, theo lịch sử, những hiệp sỹ hào hoa và những trinh nữ xinh đẹp của vùng Reach được các ca sĩ ca tụng khắp Bảy Vương Quốc, những phong tục truyền thống của họ cũng được bắt nguồn từ đây.

Đã từng và vẫn luôn là một vương quốc vĩ đại, vùng Reach mang rất nhiều ý nghĩa với dân cư nơi đây: nơi đông dân cư nhất, thịnh vượng nhất, và hùng mạnh nhất toàn Bảy Vương Quốc, sự giàu có nơi này chỉ đứng thứ hai sau vùng phía Tây, là nơi đất học, một trung tâm âm nhạc, văn hóa, tất cả các loại nghệ thuật dù trong sáng hay đen tối, là vựa lúa mì của toàn Westeros; một trung tâm thương mại, một mái nhà cho những người đi biển, giới trí thức và những hiệp sỹ quý tộc, những pháp sư quyền uy, và những cô gái đẹp nhất toàn Westeros. Highgarden mọc lên trên đỉnh một ngọn đồi nhìn ra sông Mander, được ca tụng một cách rất xứng đáng là tòa lâu đài đẹp nhất trên toàn đế quốc. Bản thân dòng Mander, chảy bên dưới những bức tường lâu đài, là con sông dài nhất và hùng vĩ nhất toàn Bảy Vương Quốc. Thành phố vĩ đại Oldtown có thể sánh ngang với King’s Landing ở kích cỡ, và ở sự phi thường về mọi mặt, nhưng còn cổ xưa hơn và tráng lệ hơn, với những con phố trải đá cuội, những tòa sảnh trang trí hoa văn, những ngôi nhà bằng đá, và ba công trình lớn: tòa Điện Thờ Ngàn Sao (The Starry Sept) của Hội Đức Tin, tòa Citadel của các học sỹ, và tòa tháp Hightower hùng vĩ, với một ngọn đèn lớn, ngọn tháp cao nhất mà toàn thế giới từng biết tới. Vùng Reach thực sự là một vùng đất phi thường.

GARTH GREENHAND

Câu chuyện về vùng Reach bắt đầu với Garth Greenhand, tổ tiên trong truyền thuyết của không chỉ gia tộc Tyrell của Highgarden, mà còn của những vị vua Gardener trước họ… và tất cả những gia tộc lớn, những gia đình quý tộc của Vương Quốc Xanh (The Green Realm).

Có tới cả nghìn câu chuyện kể về Garth, tại vùng Reach và cả các vùng khác. Hầu hết là không thể tin được, và rất nhiều câu chuyện mâu thuẫn với nhau. Một số câu chuyện thì nói ông cùng thời với Bran Kiến Thiết, Lann Thông Thái, Durran Thắng Thần, và những truyền thuyết khác ở thời Kỷ Anh Hùng. Một số khác thì nói ông là tổ tiên của tất cả những người này.

Garth từng là Vị Vua Tối Cao của Tiền Nhân, điều này đã được ghi chép trong lịch sử, chính ông là người đã dẫn họ vượt ra khỏi vùng đất phía Đông băng qua dải đất nối liền với Westeros. Thế nhưng có những câu chuyện khác khiến chúng ta tin rằng, ông đã hiện diện trước cả khi Tiền Nhân đặt chân đến nơi đây hàng ngàn năm, khiến cho ông không chỉ là một người Đầu Tiên (Tiền Nhân), mà còn là người Duy Nhất lang thang một mình trên những vùng đất dài và rộng, giao thiệp cả với người khổng lồ và những đứa trẻ rừng rậm. Một số câu chuyện còn nói rằng ông là một vị thần.

Có khá nhiều tranh cãi, thậm chí là về cái tên của ông. Garth Greenhand, chúng ta gọi ông bằng cái tên này, nhưng trong những câu chuyện cổ xưa nhất thì ông được gọi bằng cái tên Garth Greenhair, hay đơn giản là Garth Xanh (Garth the Green). Một số câu chuyện mô tả ông có bàn tay màu xanh, tóc xanh, hoặc là da xanh. (Một số câu chuyện còn kể rằng ông có gạc, giống như những con nai). Một số câu chuyện khác thì kể rằng ông mặc đồ xanh từ đầu tới chân, và đây chắc chắn là hình ảnh mà ông thường được khắc họa trong những bức vẽ, tranh thêu, hay những tác phẩm điêu khắc. Có vẻ như sự điềm tĩnh của ông bắt nguồn từ công việc của mình là làm vườn và xới đất – đây là một điểm chung mà tất cả các câu chuyện đều khẳng định. “Garth giúp cho ngô chín, cho cây đậu quả, và hoa nở” những ca sĩ kể lại như vậy.

Một số câu chuyện cổ xưa về Garth Greenhand mô tả ông là một vị thần linh đen tối hơn, người yêu cầu hiến tế bằng máu từ những người thờ phụng mình để bảo hộ cho một mùa màng bội thu. Trong một vài câu chuyện khác, mỗi mùa thu vị thần xanh lại chết đi khi những cái cây rụng lá, và chỉ tái sinh khi mùa xuân đến. Những phiên bản Garth này hầu như người ta đã lãng quên..

Rất nhiều người thuộc những tộc người nguyên thủy trên trái đất thờ phụng những vị nam thần hay nữ thần bảo hộ sinh sản, và Garth Greenhand có cực nhiều điểm tương đồng với những thần linh này. Người ta kể lại rằng chính Garth là người đầu tiền dạy cho loài người cách gieo trồng. Trước thời ông, người ta chỉ biết tới săn bắn và hái lượm, lang thang vô định đi tìm kiếm thức ăn, cho tới khi Garth trao tặng cho họ những hạt giống và dạy họ cách gieo trồng, cách chăm sóc và thu hoạch. (Trong một số câu chuyện, ông cũng đã cố gắng dạy cho cả những giống loài cổ xưa hơn, nhưng những người khổng lồ thì gào thét vào mặt ông và ném đá vào ông, trong khi những đứa trẻ rừng rậm thì cười vào mặt ông và nói rằng vị thần rừng đã cung cấp cho họ đủ mọi thứ họ cần rồi). Ông đi tới đâu, những nông trường, nông trại và làng mạc mọc lên sau lưng ông tới đó. Trên vai ông đeo một cái bao vải, đựng đầy hạt giống, ông sẽ rắc hết chúng trên đường ông đi. Trong phiên bản là một vị thần, chiếc bao của ông là vô hạn, bên trong là những hạt giống của tất cả các loại cây, lúa, hoa quả trên thế giới này.

Một số người vẫn còn ca tụng những đứa con của Garth Greenhand

JOHN CÂY SỒI (JOHN the OAK), Hiệp Sỹ Đầu Tiên, người mang cuộc thi đấu thương ngựa tới Westeros (tất cả các nguồn tư liệu đều khẳng định ông là một người cao lớn, một số câu chuyện mô tả ông cao tám feet, số khác thì nói tận mười hoặc mười hai feet, là con của Garth với một nữ khổng lồ). Hậu duệ của ông chính là gia tộc Oakheart (Tim Sồi) của vùng Old Oak (Cây Sồi Già).

GILBERT CÂY NHO (GILBERT of the VINES), người đã dạy dân cư ở Arbor cách làm rượu ngọt từ những quả nho rất mọng và ngon mọc quanh đảo, và cũng là người sáng lập ra Gia Tộc Redwyne (Rượu Đỏ).

FLORYS CÁO GIÀ (Florys the Fox), người thông minh nhất trong số những đứa con của Garth, có ba chồng, không ai hay biết về sự tồn tại của những người kia. (Những người con trai của bà lập ra các Gia Tộc Florent, Gia Tộc Ball, và Gia Tộc Peake).

MARIS TRINH NỮ (Maris the Maiden), Đệ Nhất Sắc Đẹp, sắc đẹp của bà nổi tiếng tới mức năm mươi lãnh chúa đã tranh đấu để giành được tình cảm của bà tại giải đấu đầu tiên được tổ chức ở Westeros. (Người chiến thắng là Gã Khổng Lồ Xám, Argoth Da Đá (Argoth Stone-skin), nhưng Maris đã thành hôn với Vua Uther của High Tower trước đó, và Argoth dành hết quãng đời còn lại điên cuồng phẫn nộ phía ngoài những bức tường của Oldtown, gào thét đòi cô dâu của mình)

FOSS CUNG THỦ, nổi tiếng với việc bắn rụng những quả táo đặt trên đầu bất kỳ cô gái nào mà chàng thích, cả gia tộc Fossoway táo xanh và táo đỏ đều nhận là hậu duệ của chàng.

BRANDON LƯỠI ĐAO ĐẪM MÁU, người đã đánh đuổi người khổng lồ ra khỏi vùng Reach và gây chiến với những đứa trẻ rừng rậm, tàn sát vô số kể tại Hồ Lam (Blue Lake) tới mức từ đó về sau nơi đó được biết đến với một cái tên khác là Hồ Đỏ (Red Lake).

OWEN KHIÊN SỒI, người đã chinh phục Quần Đảo Khiên, đánh đuổi hội người cá ra biển.

HARLON THỢ SĂN và HERNDON CỦA ĐỒI SỪNG, cặp song sinh đã xây tòa lâu đài của họ trên Đồi Sừng và lấy một phù thủy rừng rất xinh đẹp cư ngụ nơi đây làm vợ, chia sẻ tình yêu của nàng suốt một trăm năm (vì hai anh em không bị già đi chừng nào họ vẫn còn ôm nàng trong tay mỗi khi trăng tròn).

Garth Greenhand

BORS ĐẬP PHÁ, người có sức mạnh bằng hai mươi người cộng lại bằng cách chỉ uống máu bò tót, và sáng lập nên Gia Tộc Bulwer của Blackcrown. (Một số câu chuyện kể lại rằng Bors uống nhiều máu bò tót tới nỗi ông mọc lên một cặp sừng đen bóng.)

ROSE VÙNG HỒ ĐỎ, một người biến hình, có thể biến thành một con hạc tùy ý – một quyền năng mà nhiều người nói rằng vẫn còn di truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác trong những người phụ nữ của Gia Tộc Crane, những hậu duệ của bà.

ELLYN NGỌT NGÀO, một cô gái thích mật ong tới mức nàng tìm ra Vua của loài ong tại chiếc tổ khổng lồ trong núi và đặt một giao kèo với ông, rằng ông sẽ chăm sóc cho những đứa con cháu của nàng mãi mãi. Nàng là người nuôi ong đầu tiên, và là tổ tiên của Gia Tộc Beesbury.

ROWAN CÂY VÀNG, nàng quá đau khổ khi người tình của mình bỏ nàng đi theo một cô gái giàu có hơn tới mức nàng đã bọc một quả táo bằng những sợi tóc vàng của mình, trồng nó trên một ngọn đồi, và ở đó mọc lên một cái cây có cành, lá và quả đều lấp lánh ánh vàng, và nàng cũng là tổ tiên của những người con gái Gia Tộc Rowan vùng Goldengrove.

Garth Greenhand mang theo mình quyền năng của sự sinh sôi. Ông không những làm cho đất đai thêm phì nhiêu. Mà các truyền thuyết còn kể lại rằng ông có thể làm cho những người phụ nữ vô sinh có thể sinh sản trở lại được chỉ bằng cách chạm vào họ một cái – kể cả những bà già không còn kinh nguyệt nữa. Những cô trinh nữ dậy thì khi chỉ cần nhìn thấy ông, những bà mẹ sinh đôi hoặc sinh ba khi ông ban phước cho họ, những cô gái trẻ nảy nở khi ông cười với họ. Những lãnh chúa và dân thường bất cứ nơi nào ông đi qua đều dâng tặng những trinh nữ cho ông, để có những vụ mùa bội thu. Bất cứ cô trinh nữ nào được ông phá trinh đều sinh hạ một đứa bé trai khỏe mạnh hoặc một bé gái xinh xắn sau chín tháng, những câu truyện kể lại như vậy.

Những truyền thuyết này, dù cho rất được tôn sùng bởi dân thường, nhưng đều bị kịch liệt phản đối bởi cả những học sĩ của Citadel lẫn những thầy tu của Hội Đức Tin, những người chia sẻ quan điểm rằng Garth Greenhand chỉ là một người bình thường, chứ không phải thần linh. Có vẻ như là một thợ săn, hoặc một tướng lĩnh, hoặc có lẽ là một ông vua nhỏ, ông có lẽ là vị lãnh chúa đầu tiên của Tiền Nhân dẫn dắt dân tộc mình vượt qua vùng Cánh Tay xứ Dorne (khi đó còn chưa bị phá hủy) và tiến vào những vùng đất bỏ hoang của Westeros, nơi chỉ có những giống loài cổ xưa từng đặt chân lên.

Dù là thần hay người thường, thì Garth Greenhand cũng đã sinh rất nhiều con cái, về điều này thì tất cả các câu chuyện đều thống nhất. Rất nhiều trong số những hậu duệ của ông đã trở thành những anh hùng, vua chúa các vùng, sáng lập ra những gia tộc dũng mãnh trường tồn qua hàng ngàn năm.

Trong số này, vĩ đại nhất là người con cả của ông, Garth Người Làm Vườn, ông dựng nhà trên đỉnh đồi trông ra sông Mander mà sau này được biết đến với cái tên Highgarden, và đội một chiếc vương miện làm từ hoa và cành nho. Tất cả những người con khác của Garth Greenhand ở mọi nơi đều tôn vinh Người Làm Vườn là vị vua hợp pháp của họ. Ông lập ra gia tộc Gardener, những vị vua của gia tộc này cai trị vùng Reach dưới một lá cờ in hình một bàn tay xanh suốt nhiều ngàn năm, cho tới khi Aegon Chúa Rồng và những chị em của ông tới Westeros.

Danh sách những người con này rất dài, và rất nhiều người chỉ là những truyền thuyết, vì rất hiếm có gia tộc cao quý nào trên khắp vùng Reach lại không nhận mình là một hậu duệ của một trong vô số những đứa con của Garth Greenhand. Thậm chí những anh hùng từ các vùng đất và các vương quốc khác đôi khi cũng được liệt vào một trong những hậu duệ của Bàn Tay Xanh. Brandon Kiến Thiết chính là một hậu duệ của Garth thông qua nhánh của Brandon Lưỡi Đao Đẫm Máu, những câu chuyện này khá đáng tin, và một số câu chuyện kể rằng Lann Thông Thái là một đứa con hoang sinh bởi Florys Cáo Già, một số khác thì nói ông là con hoang của Rowan Cây Vàng. Tuy nhiên, việc Lann Thông Thái là hậu duệ của Garth Greenhand là câu chuyện chỉ được truyền tụng tại vùng Reach. Ở vùng phương Tây, người ta thường kể rằng Lann Thông Thái đã cầu thân với Garth Greenhand bằng cách nhận làm một trong những người con của ông (Garth có quá nhiều con tới mức thường không thể nhớ nổi), do đó được vào danh sách thừa kế cùng với những đứa con thực sự của Garth.

Việc Garth Greenhand có rất nhiều con là không thể phủ nhận, căn cứ vào việc có quá nhiều gia tộc vùng Reach nhận là hậu duệ của ông. Nhưng việc tất cả những gia tộc khác tại Westeros cũng cùng nhận chung một tổ tiên có vẻ như không chính xác.

2. Những vị vua của Gia tộc Gardener

Lịch sử vùng Reach vào thời Tiền Nhân không giống với những vương quốc khác tại Westeros. Sự ưu ái từ những vùng đất màu mỡ và xanh tốt này không khiến cho dân nơi đây trở nên hòa bình hơn, và cũng không bớt đi sự tham lam. Cũng tại đây, Tiền Nhân đã gây chiến với những đứa trẻ rừng rậm, đánh đuổi họ khỏi những lùm cây thiêng và những ngọn đồi rỗng, đốn hạ những cây weirwood bằng những chiếc rìu đồng lớn. Cũng tại đây, những vương quốc mọc lên rồi sụp đổ và rồi bị lãng quên, khi những vua chúa nhỏ gây chiến với nhau tranh giành đất đai, vàng và vinh quang, trong khi đó những thị trấn bị thiêu rụi, những phụ nữ khóc than, và kiếm chạm kiếm, từ thế kỷ này qua thế kỷ khác.

Thế nhưng vẫn có một sự khác biệt, vì hầu hết tất cả những gia tộc cao quý tại vùng Reach đều có chung một tổ tiên, khởi nguồn từ những đứa con của Garth Greenhand. Rất nhiều học giả đã khẳng định rằng chính nhờ mối quan hệ họ hàng này đã giúp cho gia tộc Gardener cai quản trong nhiều thế kỷ tiếp theo, không có vị vua nhỏ nào có hy vọng tranh giành quyền lực được với Highgarden, nơi mà những hậu duệ của Garth Người Làm Vườn ngự trên chiếc ngai sống (Ngai Sồi) mọc từ một cây sồi do chính tay Garth Greenhand trồng, đội những chiếc vương miện làm từ hoa và cành nho vào thời bình, và những chiếc vương miện đồng (sau này là bằng sắt) vào thời chiến. Có thể có những kẻ khác tự xưng là vua, nhưng gia tộc Gardener luôn là Vị Vua Tối Cao không thể tranh cãi, và những vị vua nhỏ đều phải tôn vinh họ, nếu không muốn nói là phải phục tùng.

Vua Garth VII Gardener, Bàn tay Vàng

Trong những thế kỷ đầy thử thách và lộn xộn này, vùng Reach sản sinh ra rất nhiều những chiến binh dũng cảm. Từ đó tới nay, những ca sĩ vẫn luôn ca ngợi chiến công của những hiệp sỹ như Serwyn Khiên Gương, Davos Giết Rồng, Roland Tù Và, và Hiệp Sỹ Không Giáp Trụ – cùng với những vị vua huyền thoại chỉ huy họ, trong số này có Garth V (Cây Búa Xứ Dorne), Gwayne I (Hào Hiệp), Gyles I (Đen Đủi), Gareth II (Hung Tợn), Garth VI (Sao Mai) và Gordan I (Mắt Xám).

Rất nhiều vị vua trong số này có chung một kẻ thù, vì trong suốt những thế kỷ đen tối và đẫm máu ấy, những tên cướp biển tới từ Quần Đảo Sắt thống trị hầu hết toàn bộ những bờ biền Westeros, từ Đảo Gấu tới tận Arbor. Với những chiếc thuyền nhanh nhẹn của mình, quân đảo sắt hoàn toàn có thể tấn công và rút đi trước khi bất cứ quân đội nào kịp phản ứng. Những tên cướp này thường đổ bộ lên bờ ở những nơi ít ai ngờ tới, khiến cho kẻ thù của họ không kịp phòng bị. Dù cho quân đảo sắt ít khi xâm phạm vào sâu trong đất liền, họ kiểm soát toàn bộ Biển Hoàng Hôn và đòi cống nạp rất tàn bạo từ dân đánh cá dọc các bờ biển. Họ đặt ách thống trị của mình tại Quần Đảo Khiên bằng cách giết sạch đàn ông ở đây và chiếm đoạt những người phụ nữ, những tên cướp thậm chí còn cướp bóc ngược dòng sông Mander mà không bị trừng trị.

Vua Qhored, vị chiến tướng đáng sợ nhất trong số họ, đã tự kiêu tuyên bố rằng ách cai trị của ông trải dài “cho tới nơi đâu còn ngửi được mùi muối và nghe được tiếng sóng biển”. Ông được gọi bằng cái tên Qhored Tàn Bạo ở vùng Reach, và những vị vua kế ngôi ông cũng rất xứng đáng với những cái tên Hagon Kinh Hoàng và Joron Tai Ương Của Trinh Nữ.

Gia tộc Gardener đã xung đột với chính những người này và những người ủng hộ họ suốt ba thế kỷ, đôi khi liên minh với các vị Vua vùng Rock và các vị Lãnh chúa của Oldtown, đôi khi chiến đấu một mình. Có không ít hơn sáu vị vua Gardener đã chết trên chiến trận, trong số đó có Gareth Hung Tợn và Garth Sao Mai, trong khi Gyles II thì bị bắt giam, tra tấn rối cắt thành từng mảnh nhỏ để làm mồi câu. Thế nhưng chiến thắng cuối cùng vẫn thuộc về họ, và mỗi vị vua đều bành trướng lãnh thổ của Gia Tộc Gardener rộng hơn và bổ sung thêm những mảnh đất và những lãnh chúa dưới quyền cai trị của Highgarden.

Tuy nhiên, rất nhiều học giả vẫn tin rằng những vị vua vĩ đại nhất của Gia tộc Gardener là những người đem lại hòa bình, chứ không phải những chiến binh. Sự thực là có ít những bài hát ca ngợi họ hơn, nhưng trong những biên niên sử, những cái tên như Garth III (Vĩ Đại), Garland II (Chú Rể), Gwayne III (Vua Béo), và John II (Cao Kều) vẫn được ca tụng rất nhiều. Garth Vĩ Đại mở rộng biên giới đế chế mình về phía Bắc, chiếm vùng Sồi Già, Hồ Đỏ, và Lùm Cây Vàng bằng những hiệp ước hữu nghị và những mối liên kết phòng thủ chung. Garland cũng đạt được điều tương tự về phương Nam, sát nhập Oldtown vào vương quốc của mình bằng cách gả con gái ông cho Lymond (Sư Tử Biển) của Gia Tộc Hightower, trong khi bỏ chính người vợ của mình để cưới con gái của Lãnh chúa Lymond. Gwayne Béo đã thuyết phục Lãnh chúa Peake và Lãnh chúa Manderly chấp nhận phân xử của ông về mâu thuẫn giữa họ, và thề trung thành với vùng đất của mình mà không cần phải gây ra một trận chiến nào. John Cao Kều chèo bè ngược dòng Mander tới tận thượng nguồn, cắm cờ hiệu hình bàn tay xanh bất cứ đâu ông tới và nhận được lòng trung thành từ những vua chúa nhỏ tại các vùng đất dọc bờ sông.

Vĩ đại nhất trong số những vị vua Gardener là Vua Garth VII, Bàn Tay Vàng, một gã khồng lồ trong cả thời chiến lẫn thời bình. Khi còn là một cậu bé, ông đã đẩy lui đội quân xứ Dorne khi Vua Ferris Fowler dẫn mười nghìn quân vượt qua Đường Rộng (sau này được gọi là Đường Hoàng Tử), với ý đồ chinh phục. Ngay sau đó, ông hướng sự chú ý ra phỉa biển và đánh đuổi toàn bộ quân đảo sắt ra khỏi pháo đài của chúng ở Quần Đảo Khiên. Sau đó, ông bố trí những chiến binh tinh nhuệ nhất của mình ở đây, trao cho họ sự hỗ trợ đặc biệt với mục đích biến họ thành hàng phòng thủ đầu tiên trước quân đảo sắt, nếu chúng trở lại. Điều này đã mang lại thành công lớn, và tới tận ngày nay, nhân dân Quần Đảo Khiên vẫn vô cùng tự hào phòng thủ vùng cửa sông Mander và trái tim của vùng Reach chống lại bất cứ kẻ thù nào từ biển.

Trong cuộc chiến cuối cùng và cũng là cuộc chiến vĩ đại nhất của mình, Garth VII phải đối mặt với một liên minh giữa Vua Bão và Vua vùng Rock, có ý đồ chia nhau vùng Reach, nhưng ông đã đánh bại cả hai, rồi sau đó dùng những lời xảo quyệt gieo rắc bất hòa giữa hai phe tới mức họ quay qua thảm sát lẫn nhau ngay tại Trận Chiến Ba Cánh Quân. Sau cùng, ông gả các con gái mình cho những người thừa kế của họ và ký kết hiệp ước với mỗi bên, chốt lại đường biên giới giữa ba vương quốc.

Tuy nhiên ngay cả những chiến công này cũng bị lu mờ đi bởi thành tựu vĩ đại nhất mà ông đạt được: ba phần tư thế kỷ hòa bình. Garth Bàn Tay Vàng lên ngôi Vua vùng Reach ở tuổi mười hai và chết trên Ngai Sồi khi ông chín mươi ba tuổi, vẫn còn rất minh mẫn (dù cho cơ thể ông có yếu đi).Trong suốt tám mươi mốt năm của triều đại ông, vùng Reach chỉ xảy ra chiến tranh không tới mười năm. Nhiều thế hệ thanh niên trai tráng đã sinh ra, trưởng thành, sinh con đẻ cái, và chết đi mà chưa từng biết tới khái niệm phải cầm thương, khiên và hành quân ra trận.

Và đi cùng với nền hòa bình dài lâu này là sự thịnh vượng chưa từng có. Triều Đại Vàng, người ta nhắc về thời kỳ này như vậy, là thời mà vùng Reach thực sự khởi sắc.

Nhưng thời đại vàng nào rồi cũng phải kết thúc, và với vùng Reach cũng vậy. Garth Bàn Tay Vàng đã rời xa thế giới này. Người chắt trai của ông kế vị ông ngồi lên chiếc Ngai Sồi, rồi sau đó nhường ngôi cho con trai của mình.

Và rồi người Andalos tới.

3. Người Andalos ở vùng Reach

Người Andalos tới vùng Reach khá muộn.

Vượt qua biển hẹp trên những chiếc thuyền lớn, họ đặt chân lên những bờ biển xứ Vale đầu tiên, sau đó là toàn bộ những bờ biển phía Đông. Hạm đội tàu của Oldtown và Arbor đã ngăn chặn họ tại Eo Biển Rượu Đỏ và Biển Hoàng Hôn. Những tin tức về sự trù phú của vùng Reach cùng với sự giàu có và quyền lực của Highgarden chắc chắc đã tới tai rất nhiều chỉ huy người Andalos, nhưng có những vùng đất và những vị vua khác đang cản bước trước họ.

Vì vậy, từ rất lâu trước khi người Andalos tới sông Mander, những vị vua của Highgarden đã biết trước. Họ đã theo dõi những trận chiến ở xứ Vale, vùng stormland, và riverland từ phương xa, chú ý đến tất cả những sự kiện. Và có lẽ cũng thông thái hơn những người đồng cấp ở những vùng đất kia, họ cũng không phạm phải sai lầm kết đồng minh với người Andalos để chống lại những thế lực lân cận. Gwayne IV (Sùng Đạo) cử những chiến binh đi tìm kiếm những đứa trẻ rừng rậm, với hy vọng rằng những greenseer và ma thuật của họ có thể cản bước những kẻ xâm lăng. Mern II (Thợ Xây) đã xây một bức tường bao mới quanh Highgarden và ra lệnh cho các lãnh chúa chư hầu của mình gia cố thêm hệ thống phòng thủ của họ. Mern III (Điên Loạn) đã ban thưởng đất đai và vàng cho một phù thủy rừng cam đoan rằng mình có thể triệu hồi quân đội xác chết để đánh lùi người Andalos. Lãnh chúa Redwyne đóng thêm nhiều chiến thuyền, và Lãnh chúa Hightower gia cố thêm những bức tường của Oldtown.

Thế nhưng những trận chiến lớn mà họ đã tiên liệu trước đã không bao giờ xảy ra. Khi mà những kẻ chinh phục vẫn còn chưa kịp hoàn thành việc chinh phục toàn bộ bờ biển phía đông, thì nhiều thế hệ đã trôi qua và người Andalos đã có tới bốn chục vị vua nhỏ của riêng họ, rất nhiều trong số đó đối địch với nhau. Và tại Highgarden, Ba Vị Hiền Vương nối tiếp nhau ngự trên Ngai Sồi.

Garth IX Gardener, con trai ông là Merle I (Ôn Hòa), và cháu trai là Gwayne V là những người rất khác biệt, nhưng họ có chung một giải pháp đối với người Andalos, dựa trên sự hòa hợp và đồng hóa chứ không phải là kháng cự bằng vũ lực. Garth IX mang về triều đình một thầy tu và trao cho ông ta một vị trí trong hội đồng của mình, xây lên một điện thờ đầu tiên tại Highgarden, cho dù bản thân ông vẫn tiếp tục cầu khấn bên trong tòa lâu đài bằng gỗ thiêng. Tuy nhiên, con trai ông là Merle I chính thức theo Thất Diện Giáo, và đã tài trợ cho việc xây dựng các điện thờ, tu viện và nhà nguyện trên khắp vùng Reach. Gwayne V là thành viên đầu tiên của gia tộc được sinh ra đã là một giáo đồ Thất Diện Giáo, và là người đầu tiên được phong hiệp sỹ bởi những nghi thức trang nghiêm của Thất Diện Giáo. (Rất nhiều trong số những tổ tiên cao quý của ông đã được truy tặng là hiệp sỹ bởi các ca sĩ và người kể chuyện, nhưng danh hiệu hiệp sỹ thực sự chỉ gia nhập vào Westeros cùng với người Andalos).

Cả Merle I lẫn Gwayne V cùng lấy những người trinh nữ Andalos làm vợ, cũng là một cách để họ ràng buộc những người cha vợ với vương quốc của mình. Cả ba vị vua cùng nhận những người Andalos vào phụng sự họ với tư cách những hiệp sỹ gia tộc và tùy tùng. Ser Alester Tyrell là một trong số những người có vinh dự này, ông có năng lực tới mức đã được chọn làm đấu sĩ của nhà vua, và làm vệ sỹ dưới thời Gwayne V. Những hậu duệ của Ser Alester lần lượt trở thành những hầu cận kế cận nhau của Highgarden dưới trướng Gia tộc Gardener.

Ba Vị Hiền Vương cũng chủ động nhường một số mảnh đất và phong lãnh chúa cho những vị vua Andalos quyền lực hơn, nhằm đổi lấy lòng trung thành của họ. Gia tộc Gardener cũng tìm kiếm thuê những người thợ thủ công Andalos và vận động những chư hầu của mình cùng làm vậy. Những xưởng rèn và xưởng chế tác đá nói chung đều được đãi ngộ rất tốt. Những xưởng rèn dạy cho Tiền Nhân cách thay thế những áo giáp và vũ khí bằng đồng của họ thành sắt và thép, còn những xưởng đá thì giúp gia cố thêm hệ thống phòng thủ cho các lâu đài và pháo đài của họ.

Và mặc dù cũng có một số lãnh chúa mới được sắc phong này tuyên thệ trong một vài năm sau đó, nhưng phần lớn là không thực hiện. Đôi khi, họ gia nhập cùng với vị lãnh chúa bảo hộ mình để dập tắt những cuộc phản loạn và phòng thủ vùng Reach trước những vị vua và chiến tướng người Andalos đến sau. “Khi một con sói tới trước cửa nhà ta, tất cả những gì ta thu được từ việc giết nó chỉ là một quãng nghỉ ngắn ngủi, vì những con sói khác sẽ tới,” một câu nói rất nổi tiếng của Vua Garth IX. “Nhưng nếu thay vào đó, ta cho con sói ăn và thuần hóa nó, và rồi biến những con sói con của nó thành chó giữ nhà cho ta, chúng sẽ bảo vệ nhà của ta khi bầy của chúng tới cướp phá.” Vua Gwayne thì nói ngắn gọn hơn. “Họ mang đến cho chúng ta bảy chư thần, chúng ta mang đến cho họ đất đai và những người con gái, và con cháu chúng ta sẽ là những người anh em.”

Rất nhiều gia tộc cao quý vùng Reach có dòng dõi từ tổ tiên là những người du hành Andalos được ban đất đai và vợ bởi Garth IX, Merle I, và Gwayne V, trong số đó có các gia tộc: Orme, Parren, Graceford, Cuy, Roxton, Uffering, Leygood, và Varner. Nhiều thế kỷ trôi qua, những con cháu của các gia tộc này được tự do kết hôn với những hậu duệ của Tiền Nhân tới mức không thể nào phân biệt rõ lai lịch của hai chủng tộc nữa. Hiếm khi ta được thấy một cuộc chinh phục nào là ít đổ máu tới mức đó.

Trong những thế kỷ tiếp theo, cuộc chinh phục của người Andalos bắt đầu trở nên ít hòa bình hơn. Những vị vua Gardener kế thừa Ngai Sồi gồm cả những vị vua mạnh mẽ lẫn yếu ớt, thông minh và ngu ngốc, thậm chí có một người là phụ nữ, nhưng rất hiếm ai có được sự khôn ngoan và mưu trí như Ba Vị Hiền Vương, vậy nên nền hòa bình huy hoàng của Garth Bàn Tay Vàng đã không thể trở lại được nữa. Trong kỷ nguyên dài lâu giữa cuộc đồng hóa của người Andalos với cuộc đổ bộ của loài rồng, những vị Vua Vùng Reach gây chiến không ngừng với những vương quốc láng giềng vì những mâu thuẫn về đất đai, quyền lực và vinh quang. Những vị Vua Vùng Rock, Vua Bão, rất nhiều những vị vua bất hòa của xứ Dorne, và những vị Vua Vùng Sông Và Đồi đều từng là kẻ thù của họ (và đôi khi cũng là đồng minh của họ).

Ngai Sồi

Highgarden đạt đến đỉnh cao quyền lực dưới thời Vua Gyles III Gardener, người đã dẫn đầu một đạo quân giáp trụ lấp lánh tiến vào vùng đất bão, đập tan quân đội của vị Vua Bão già, và chinh phục toàn bộ những vùng đất phía bắc rừng mưa chỉ trừ bản thân Storm’s End, nơi đây ông đã công thành liên tục trong suốt hai năm nhưng không thu được kết quả gì. Gyles đáng ra đã có thể hoàn tất cuộc chinh phục của mình nếu như Vua Vùng Rock không tấn công vào vùng Reach nhân cơ hội ông vắng mặt, buộc ông phải rút quân về đối phó với quân phương Tây. Cuộc chiến lan rộng hơn liên đới đến cả ba vị vua xứ Dorne và hai vị vua vùng sông, kết thúc với cái chết của Gyles III và biên giới giữa các quốc gia được khôi phục trở về tương đương với biên giới cũ trước khi những cuộc chiến đẫm máu nổ ra.

Quyền lực của gia tộc Gardener chạm tới đáy vào triều đại dài lâu của Vua Garth X, còn được gọi là Garth Râu Xám, người kế vị ngôi vua vào năm bảy tuổi và chết năm chín mươi tư tuổi – một triều đại còn dài lâu hơn cả triều đại của tổ tiên ông là Garth Bàn Tay Vàng. Dù rất mạnh mẽ khi còn trẻ, Garth X là một vị vua rỗng tuếch và tầm thường luôn vây quanh mình những kẻ ngốc và lũ xu nịnh. Không khôn ngoan, cũng chẳng thông minh, quyền lực của ông rời bỏ ông hoàn toàn lúc tuổi già, và trong suốt những năm tháng dài suy yếu, ông trở thành công cụ của hết thế lực này tới thế lực khác, những kẻ ham muốn sự giàu có và quyền lực. Đức Vua không sinh được người con trai nào, nhưng Lãnh chúa Peake đã kết hôn với một trong số những người con gái của ông, Lãnh chúa Manderly cũng cưới một cô khác, và mỗi người đều đinh ninh rằng vợ mình sẽ nối ngôi. Sự ganh đua giữa họ được đánh dấu bằng những vụ mưu phản, những âm mưu, những cuộc giết chóc, sau cùng leo thang thành một cuộc chiến công khai. Những lãnh chúa khác lần lượt gia nhập vào mỗi phe.

Với việc những lãnh chúa vùng Reach gây chiến với nhau còn nhà vua thì quá yếu đuối để có thể hiểu được những chuyện đang diễn ra, chứ chưa nói tới việc giải quyết nó, vị Vua Bão và Vua vùng Rock đã chớp lấy thời cơ, chiếm một phần lãnh thổ lớn, trong khi những cuộc cướp bóc của người Dorne ngày càng táo bạo và thường xuyên hơn. Một vị vua xứ Dorne đã tấn công vào Oldtown, trong khi một người khác đã vượt sông Mander và cướp phá Highgarden. Ngai Sồi, chiếc ngai sống vốn là niềm kiêu hãnh của Gia Tộc Gardener qua vô số năm tháng, bị chặt thành từng mảnh và đốt, và vị vua già yếu Garth X được tìm thấy đang nằm liệt giường, rên rỉ và ngập ngụa trong chất thải của chính mình. Người Dorne cắt cổ ông ta (“một ân huệ” họ nói như vậy), sau đó thiêu rụi cả Highgarden sau khi đã vơ vét toàn bộ tài sản.

Những kẻ cướp bóp người Dorne ở Oldtown

Gần một thập kỷ hỗn loạn tiếp nối sau đó, nhưng cuối cùng thì bốn mươi gia tộc lớn vùng Reach, dẫn đầu bởi Ser Osmund Tyrell, Hầu Cận Tối Cao, đã cùng đoàn kết lại, đánh bại cả gia tộc Peake và Manderly, đoạt lại tàn tích Highgarden, và đưa người em họ thứ hai của Garth Râu Xám quá cố và đáng thương lên ngai vàng với danh nghĩa Vua Mern VI Gardener.

Mặc dù là một con người với tài năng trung bình, Mern VI được sự cố vấn từ những người hầu cận của mình. Ser Osmund Tyrell được kế thừa vị trí của mình bởi con trai ông, Ser Robert, và sau đó là cháu trai ông, Lorent. Nhờ cậy vào sự năng nổ của họ, Mern VI đã cai trị khá tốt, tái thiết lại Highgarden và đạt được rất nhiều thành tựu trong việc khôi phục Gia Tộc Gardener và vùng Reach. Con trai ông, Garth XI, đã hoàn tất những công việc còn dang dở, tổ chức một cuộc tấn công trả thù khủng khiếp với người Dorne tới mức là Lãnh chúa Hightower sau đó đã nói rằng rặng Núi Đỏ trước kia từng có màu xanh cho tới khi Garth nhuộm nó bằng máu người xứ Dorne. Trong thời gian còn lại của triều đại mình, nhà vua còn được biết đến với cái tên Garth Họa Sĩ.

Và rồi cứ thế tiếp diễn, nhà vua này nối tiếp nhà vua khác, chiến tranh rồi lại hòa bình. Thế nhưng sau tất cả, lá cờ in hình bàn tay xanh vẫn tung bay đầy kiêu hãnh trên khắp vùng Reach, cho tới khi Vua Mern IX xuất quân đối đầu với Aegon Targaryen và những người chị em của ông tại trận Cánh Đồng Cháy.

4. Oldtown

Lịch sử vùng Reach sẽ không thể coi là hoàn thiện nếu không nhắc tới Oldtown, thành phố tráng lệ và cổ xưa nhất, và còn giàu có nhất, rộng lớn nhất, đẹp nhất trên toàn Westeros, ngay cả King’s Landing cũng không thể sánh bằng nơi đây về dân số.

Vậy thực sự thì Oldtown cổ xưa tới mức nào? Rất nhiều học sĩ đã suy ngẫm về câu hỏi này, nhưng chúng ta đơn giản là không thể biết được. Những thông tin về cội nguồn của thành phố này đã bị lạc mất trong màn sương mù thời gian và bị che phủ bởi những truyền thuyết. Một vài thầy tu kém hiểu biết khẳng định rằng đích thân Thất Diện Thần đã dựng lên nơi đây, một số khác thì tin rằng những con rồng đã từng một thời làm tổ ở Đảo Chiến Trận cho tới khi người đầu tiên của gia tộc Hightower tiêu diệt chúng. Rất nhiều dân thường tin rằng gia tộc Hightower bỗng dưng cứ thế tự xuất hiện. Lịch sử đầy đủ và chính xác về những người đầu tiên đã gây dựng nên Oldtown có lẽ sẽ chẳng bao giờ có thể được tiết lộ.

Tuy nhiên, chúng ta vẫn có thể biết được một số điều chắc chắn, rằng con người đã sinh sống ở vùng cửa sông Rượu Mật từ thời Kỷ Bình Minh. Những tài liệu cổ xưa nhất đã xác nhận điều này, cũng như những mảnh tài liệu ngày nay vẫn còn được lưu truyền tới chúng ta từ những học sĩ từng sống cùng với những đứa trẻ rừng rậm. Một trong số đó, Học Sĩ Jellicoe, khẳng định rằng khu dân cư sinh sống phía trên Eo Biển Thì Thầm ban đầu là một trạm thông thương, nơi những con tàu từ Valyria, Old Ghis, và Quần Đảo Mùa Hạ cập bến để tiếp tế những vật phẩm cần thiết, sửa chữa tàu, trao đổi hàng hóa với các chủng tộc cổ xưa, và điều này có vẻ thông thường như bao nơi khác.

Tuy nhiên vẫn có những điều bí ẩn. Hòn đảo sỏi đá nơi Hightower tọa lạc vẫn được biết đến với cái tên Đảo Chiến Trận trong những ghi chép cổ xưa nhất, nhưng tại sao? Trận chiến nào đã diễn ra tại đây? Vào thời điểm nào? Giữa những vị vua, hay những lãnh chúa, hay các chủng tộc nào? Thậm chí cả những ca sĩ cũng cứng họng khi nhắc tới những vấn đề này.

Thậm chí bí ẩn hơn nữa đối với các học giả và nhà sử học là tòa pháo đài hình vuông xây bằng đá đen cai trị hòn đảo này. Theo hầu hết các ghi chép lịch sử, tòa lâu đài hoành tráng này coi như là móng và là tầng thấp nhất của tòa tháp Hightower, thế nhưng chúng ta biết chắc chắn rằng nó đã có trước những tầng trên của tòa tháp suốt hàng ngàn năm.

Ai đã xây dựng nó? Vào thời nào? Và tại sao? Hầu hết các học sĩ cùng có chung một nhận định rằng nơi đây là một công trình của người Valyria, vì những bức tường bao cùng những mê cung hầm ngục bên trong đều được làm bằng đá rắn, không hề có dấu vết của khe nối hay vữa chèn khe, không hề có dấu đục đẽo bằng bất cứ công cụ gì, kiểu kiến trúc như thế này đã từng gặp ở một số nơi khác, đáng chú ý nhất là những con đường rồng tại đế chế Freehold thuộc Valyria, và những bức Tường Đen bảo vệ trung tâm của Volantis Cổ Xưa. Những lãnh chúa rồng của Valyria, vốn rất nổi tiếng, sở hữu một bí quyết có thể khiến đá chảy ra thành chất lỏng bằng lửa rồng, định hình lại nó theo ý muốn, rồi kết dính chúng lại vững chắc hơn cả sắt, thép, hay đá hoa cương.

Nếu thực sự pháo đài đầu tiên này là của người Valyria, có thể khẳng định rằng những lãnh chúa rồng đã tới Westeros hàng ngàn năm trước khi họ xây nên tiền đồn của mình tại Dragonstone, rất lâu trước khi người Andalos, hay thậm chí là người Tiền Nhân đặt chân tới. Nếu là như vậy, liệu có phải họ đến tìm những mối thông thương không? Hay liệu họ mong muốn tìm kiếm những người khổng lồ? Hay họ mong muốn tìm cách học hỏi những ma thuật của những đứa trẻ rừng rậm, cùng với những greenseer và những cây weirwood của họ? Hay là còn có những mục đích sâu xa hơn nữa?

Những câu hỏi như thế vẫn còn tồn tại cho tới tận ngày nay. Trước sự kiện Ngày Tận Thế Valyria, các học sĩ và đại học sĩ thường du hành tới Freehold để tìm kiếm những câu trả lời, những chẳng có lời giải nào được tìm thấy. Khẳng định của Thầy Tu Barth rằng người Valyria đã tới Westeros bởi vì những pháp sư của họ đã tiên tri về Ngày Tận Thế Của Nhân Loại sẽ đến với vùng đất phía bên kia biển hẹp, đã hoàn toàn bị bác bỏ và coi là chuyện hoang đường, cùng với rất nhiều những niềm tin và nhận định gây tranh cãi khác của ông.

Rắc rối hơn nữa, và càng đáng suy ngẫm hơn, là những tranh cãi nổ ra xuất phát từ những người cho rằng pháo đài đầu tiên này không hề có xuất xứ từ Valyria.

Những hòn đá đen dính vào nhau từng bị cho rằng là có xuất xứ từ Valyria, được phản biện rằng là có phong cách không giống với kiến trúc của người Valyria, vì những chúa rồng không thích thú việc nung chảy đá thành những hình thù kỳ quái, hoa văn và lòe loẹt như vậy. Trong đó, rất nhiều những lối đi hẹp, ngoằn nghoèo và không có cửa sổ được cho rằng giống với những đường hầm hơn là những tòa sảnh, rất dễ lạc lối giữa những lối rẽ trong này. Có lẽ nơi đây không hơn gì là một công trình phòng thủ thiết kế để làm bối rối những kẻ tấn công, nhưng ngay cả điều này cũng phản – Valyria. Mê cung tự nhiên trong thiết kế của nơi đây đã khiến cho Đại Học Sĩ Quillion khẳng định rằng pháo đài này hẳn là công trình được xây nên bởi những người chuyên làm mê cung, một tộc người bí ẩn chỉ còn để lại chút tàn tích về một vương quốc đã biến mất của họ ở vùng Lorath thuộc Biển Rùng Mình. Khái niệm này có vẻ khá hấp dẫn, nhưng nó để lại thêm nhiều dấu hỏi hơn là lời giải đáp.

Thêm một giả thuyết còn kỳ ảo hơn nữa được đặt ra khoảng một thế kỷ trước bởi Học sĩ Theron. Sinh ra là một đứa con hoang tại Quần Đảo Sắt, Theron đã lưu ý về sự giống nhau giữa những viên đá đen của pháo đài cổ xưa này với chiếc Ngai Hải Thạch, chiếc ngai cao quý của Gia tộc Greyjoy đảo Pyke, gia tộc có nguồn gốc cũng cổ xưa và bí ẩn không kém. Bản thảo mới đang bắt đầu của Theron là Những Viên Đá Kỳ Lạ đã đặt ra nhận định rằng cả pháo đài lẫn chiếc ngai đều được tạo nên bởi cùng một kỳ nhân, một tộc người dị dạng nửa người nửa thú sinh ra bởi những sinh vật sống dưới biển muối và những phụ nữ loài người. Ông tranh luận rằng những Sinh Vật Biển Sâu này, theo tên mà người ta đặt cho chúng, chính là nguồn gốc của những truyền thuyết về người cá, trong khi những người cha khủng khiếp của chúng là sự thật đằng sau Thần Chết Chìm mà dân đảo sắt thờ phụng.

Rất nhiều những hình ảnh chi tiết và đôi khi khá lộn xộn đã được thể hiện trong cuốn Hòn Đá Lạ Kỳ cũng khiến cho tác phẩm này trở nên thu hút người đọc, nhưng phần chữ viết thì có nhiều phần không tài nào hiểu được; Học Sỹ Theron có tài năng về hội họa nhưng lại rất kém về khoản viết văn. Dù sao thì, những luận điểm của ông cũng không có cơ sở thực tế và đều bị bác bỏ dễ dàng. Và do đó chúng ta lại thấy mình trở về điểm bắt đầu, bị buộc phải chấp nhận rằng khởi nguồn của Oldtown, Đảo Chiến Trận, và những pháo đài của nó sẽ mãi mãi chỉ là những điều bí ẩn.

Lí do mà tòa thành này bị bỏ hoang và số phận của những người thợ xây, dù cho họ có là ai, có vẻ như cũng không thể lý giải, nhưng chúng ta biết được một số điều rằng Đảo Chiến Trận và tòa thành vĩ đại ngự trị trên nó đã được chuyển quyền sở hữu sang những tổ tiên của Gia Tộc Hightower. Liệu họ có phải cũng là người Tiền Nhân, giống như điều mà rất nhiều học sỹ vẫn tin cho tới ngày nay? Hay họ là hậu duệ của những ngư dân và thương nhân từng cư ngụ tại Eo Biển Thì Thầm vào những kỷ nguyên xa xưa, những người thậm chí còn tới trước cả người Tiền Nhân? Chúng ta không thể biết được.

Trong những dữ kiện đầu tiên thu thập từ những tài liệu lịch sử, gia tộc Hightower đã đang là những vị vua cai trị Oldtown trên Đảo Chiến Trận rồi. Chiếc “tháp cao” đầu tiên, theo như lịch sử kể lại, được làm bằng gỗ và cao khoảng năm mươi feet phía trên pháo đào cổ được sử dụng làm móng của nó. Cả nó lẫn những chiếc tháp gỗ cao hơn được dựng lên sau này đều không được thiết kế để làm nơi trú ngụ, chúng chủ yếu chỉ là tháp hải đăng, được xây dựng với mục đích soi đường cho những chiếc thuyền buôn vượt qua những vùng nước mù sương của Eo Biển Thì Thầm. Những thành viên đầu tiên của gia tộc Hightower sống giữa những tòa sảnh, những căn hầm và căn buồng u tối ẩm thấp xây từ những phiến đá kỳ dị phía dưới. Chỉ tới khi tòa tháp thứ năm được xây dựng, tòa tháp đầu tiên được làm hoàn toàn bằng đá, Hightower mới trở thành một nơi cư ngụ xứng đáng với một gia tộc lớn. Tòa tháp này, người ta kể lại rằng, cao hai trăm feet phía trên cảng biển. Một số người nói rằng nó được thiết kế bởi Brandon Kiến Thiết, trong khi một số khác thì nói là do công của con trai ông, một Brandon khác, vị vua đã ra lệnh và trả chi phí xây dựng nó được nhớ đến với cái tên Uthor của gia tộc Hightower.

Trong suốt hàng trăm năm sau đó, những hậu duệ của ông cai trị Oldtown và những vùng đất của vùng Rượu Mật với tư cách những vị vua, và tàu bè từ khắp nơi trên thế giới đổ về thành phố của họ để thông thương. Khi Oldtown bắt đầu trở nên giàu có và quyền lực, những vua chúa địa phương lân cận bắt đầu hướng những cặp mắt tham lam tới của cải nơi đây, và cướp biển từ khắp nơi cũng bắt đầu nghe về sự thịnh vượng nơi đây. Ba lần liền chỉ trong vòng một thế kỷ, thành phố bị chiếm và cướp phá, một lần bởi vua xứ Dorne Samwell Dayne (Ngôi Sao Lửa), một lần bởi Qhored Tàn Bạo và dân đảo sắt, và một lần bởi Gyles I Gardener (Đen Đủi), người được ghi chép lại rằng đã bán ba phần tư dân số thành phố làm nô lệ, nhưng đã không thể phá được hàng phòng thủ của Hightower tại Đảo Chiến Trận.

Hàng rào gỗ và những chiếc hào đã từng bảo vệ thành phố trước kia đã chứng tỏ rõ ràng rằng không đủ chắc chắn, vị vua tiếp theo của Gia tộc Hightower, Otho II, đã dành phần lớn triều đại mình để bao bọc Oldtown bằng rất nhiều những bức tường đá lớn, dày và cao hơn bất cứ bức tường nào từng được chứng kiến tại Westeros thời đó. Điều này đã bảo vệ được thành phố suốt ba thế hệ, lịch sử ghi nhận như vậy, nhưng cũng chính vì sức mạnh của họ đã khiến cho sau này những tên cướp biển và những nhà chinh phục tương lai bị buộc phải nhắm tới những nơi khác, vì những kẻ có ý định tấn công Oldtown đều tốn công vô ích.

Tuy nhiên, Hightower đã được sát nhập vào Vương Quốc vùng Reach không phải bằng chiến tranh, mà bằng nhiều cuộc đàm phán dài và những cuộc hôn nhân. Khi Lymond Hightower cưới con gái của Vua Garland II Gardener, trong khi gả con gái của chính mình cho cha vợ, Hightower đã trở thành một chư hầu của Highgarden, bị giáng từ những ông vua nhỏ giàu có thành những lãnh chúa lớn của vùng Reach. (Oldtown là đế chế cổ cuối cùng quỳ gối trước Highgarden, không lâu sau khi vị Vua cuối cùng của vùng Arbor thua trận trên biển, và sau đó người em họ của ông là Vua Meryn III Gardener sát nhập hòn đảo vào đế quốc của mình.

Bằng những điều khoản từ các cuộc hôn nhân, gia tộc Gardener cũng đảm nhận việc phòng thủ trên đất liền chống lại bất cứ cuộc tấn công nào, điều này giải phóng Lãnh chúa Lymond chuyển hướng quan tâm sang “mục đích lớn lao”, đóng những con tàu lớn và chinh phục biển cả. Vào cuối triều đại của ông, không có vua chúa nào trên toàn cõi Westeros có thể sánh kịp sức mạnh của Gia tộc Hightower trên biển cả. Một bức tượng lớn của Lymond Hightower vẫn còn đứng trông ra cảng Oldtown tới tận ngày nay, hướng ánh mắt chăm chú nhìn xuống Eo Biển Thì Thầm. Vị vua Hightower cuối cùng vẫn còn được ghi nhớ với cái tên Sư Tử Biển.

Những hậu duệ của Lãnh chúa Lymond có chung một tư tưởng của ông. Rất hiếm có ngoại lệ, họ tập trung cai trị thành phố của chính mình, cố gắng tránh liên can tới những cuộc chiến không hồi kết giữa những vua chúa nhỏ lẻ, và sau đó là của Bảy Vương Quốc. “Highgarden chống lưng cho chúng ta,” Lãnh chúa Jeremy Hightower từng nói,”nên chúng ta được thoải mái hướng tầm mắt ra biển cả và những vùng đất phía bên kia.”. Hướng tới biển, và xây dựng những con tàu lớn để bảo vệ những đoàn buôn, Lãnh chúa Jeremy đã củng cố thêm cho sự giàu có của thành phố. Con trai ông là Jason tiếp tục củng cố thêm điều đó, và xây dựng lại Hightower cao hơn tòa tháp cũ một trăm feet.

Tháp Hightower trên Đảo Chiến trận

Nguồn gốc của tòa Citadel cũng bí ẩn gần bằng của chính Hightower. Hầu hết mọi người cho rằng nguồn gốc của nơi đây là bởi người con trai thứ của Uthor thuộc gia tộc Hightower, Hoàng Tử Peremore Vặn Vẹo. Một đứa bé trai ốm yếu, sinh ra đã có một cánh tay quắt queo và lưng thì vặn xoắn, Peremore nằm liệt giường trong phần lớn cuộc đời ngắn ngủi của mình, nhưng cậu có một sự tò mò vô hạn với thế giới bên ngoài cửa sổ phòng mình, nên cậu nhờ tới những người thông thái, những thầy giáo, nhà giả kim, và các pháp sư. Người ta nói rằng hoàng tử không có ước muốn gì trong đời lớn lao hơn việc lắng nghe những học giả tranh luận với nhau. Khi Peremore qua đời, anh trai ông là Vua Urgon đã để lại một vùng đất rộng lớn bên cạnh vùng Rượu Mật cho những “tôi tớ của Peremore” để họ có thể tiếp tục cống hiến, dạy dỗ, học tập, và tìm hiểu những sự thật lịch sử. Và họ đã không phụ kỳ vọng của ông.

Khi người Andalos tới, gia tộc Hightower nằm trong số những lãnh chúa đầu tiên tại Westeros chào đón họ. “Những cuộc chiến rất không tốt cho thông thương,” Lãnh chúa Dorian Hightower đã nói, khi ông bỏ người vợ đã kết hôn với ông hai mươi năm, mẹ của những đứa con ông, để lấy một công chúa người Andalos làm vợ. Cháu trai của ông là Lãnh chúa Damon (Sùng Đạo) là người đầu tiên theo Thất Diện Giáo. Để vinh danh những vị thần linh mới, ông đã xây điện thờ đầu tiên tại Oldtown và thêm sáu điện thờ nữa rải rác khắp đế quốc. Khi ông chết trẻ do bệnh dạ dày, Thầy Tu Robeson trở thành nhiếp chính cho đứa con mới sinh của ông, cai trị Oldtown toàn diện một cách không chính thức trong vòng hai mươi năm sau và thậm chí trở thành Tu Sĩ Tối Cao đầu tiên. Đứa bé mà ông nuôi dạy, Lãnh chúa Triston Hightower, đã dựng lên Điện Thờ Ngàn Sao để tưởng nhớ ông sau khi ông qua đời.

Trong nhiều thế kỷ sau đó, Oldtown trở thành trung tâm chính thức của Hội Đức Tin trên toàn Westeros. Từ những tòa sảnh bằng đá đen của Điện Thờ Ngàn Sao, một người thừa kế của Tu Sĩ Tối Cao đội vương miện bằng pha lê (chiếc vương miện đầu tiên được trao cho Hội Đức Tin bởi con trai của Lãnh chúa Triston là Lãnh chúa Barris) và trở thành tiếng nói chính thức của Thất Diện Thần trên thế giới này, chỉ huy quân đội của Hội Thánh Chiến và đức tin của tất cả những người sùng đạo từ Dorne tới tận vùng Neck. Oldtown trở thành thành phố của đức tin, và rất nhiều đàn ông, phụ nữ sùng đạo hành hương về đây để cầu nguyện tại những tu viện, điện thờ và những nơi linh thiêng tại đây. Chắc chắn rằng điều này đã đóng một vai trò quan trọng trong mối liên kết với Thất Diện Thần mà gia tộc Hightower thường xuyên duy trì để giữ họ tránh khỏi vô số những cuộc chiến do Gia tộc Gardener gây ra.

Hội Đức Tin không phải là tổ chức duy nhất hoạt động bên trong những bức tường của Oldtown, dưới sự bảo trợ của gia tộc Hightower. Hàng ngàn năm từ trước khi điện thờ đầu tiên mở cửa, thành phố đã là quê nhà của Citadel, nơi những cậu bé và những thanh niên trẻ từ khắp nơi trên toàn Westeros đến để học tập, nghiên cứu, và rèn những sợi xích của mình với tư cách là những học sỹ. Không có quê hương của kiến thức nào trên toàn thế giới này có thể vĩ đại hơn nơi đây.

Tới thời điểm Cuộc Chinh Phạt của Aegon diễn ra, Oldtown là thành phố vĩ đại nhất toàn Westeros không cần phải bàn cãi – rộng lớn nhất, giàu có nhất, và đông đúc nhất, và là trung tâm của cả học tập lẫn đức tin. Thậm chí dù có như vậy, nơi đây suýt nữa đã phải chịu đựng chung số phận với Harrenhal nếu không nhờ mối liên hệ chặt chẽ giữa gia tộc Hightower với Điện Thờ Ngàn Sao, vì chính Tu Sĩ Tối Cao là người đã thuyết phục Lãnh chúa Manfred Hightower không chống lại Aegon Targaryen và những con rồng, thay vào đó mở cổng thành khi nhà chinh phục tới và bày tỏ lòng trung thành với ông.

Tuy nhiên, những xung đột cũng vì vậy mà nổ ra và lan tràn trong suốt một thế hệ tiếp theo, trong suốt những tranh đấu đẫm máu giữa Hội Đức Tin và người con trai thứ của Nhà Chinh Phục, sau này được biết đến với cái tên Vua Maegor Tàn Bạo. Vị Tu Sĩ Tối Cao trong suốt những năm đầu tiên của triều đại Maegor là hậu duệ từ cuộc hôn nhân với gia tộc Hightower. Cái chết đột ngột của ông ta vào năm 44 AC – ngay sau khi Vua Maegor đe dọa sẽ thiêu rụi Điện Thờ Ngàn Sao bằng lửa rồng vì phẫn nộ với án trừng phạt của Tu Sĩ Tối Cao với đám cưới thứ hai của ông – được cho rằng chỉ là một sự tình cờ, cũng như sau đó Lãnh chúa Martyn Hightower đã mở cổng thành trước khi Balerion và Vhagar dội lửa xuống.

Tuy nhiên, cái chết tự nhiên của Tu Sĩ Tối Cao vào năm 44 AC cũng đã làm dấy lên nhiều nghi ngờ, và những lời đồn đoán về một vụ ám sát vẫn còn cho tới tận ngày nay. Một số người tin rằng Tu Sĩ Tối Cao đã bị loại bỏ bởi chính người em trai của mình, Ser Morgan Hightower, chỉ huy của Hội Những Người Con Của Thần Chiến Binh tại Oldtown ( và có một sự thật không thể phủ nhận rằng Ser Morgan là thành viên duy nhất của Hội Những Người Con Của Thần Chiến Binh được Vua Maegor ân xá). Số khác thì nghi ngờ người cô trinh nữ của Lãnh chúa Martyn, Quý Cô Patrice Hightower, dù vậy luận chứng của họ chủ yếu dựa trên niềm tin rằng độc dược là thứ vũ khí của phụ nữ. Thậm chí từng có người tin rằng Citadel có thể đóng một vai trò trong việc loại bỏ Tu Sĩ Tối Cao của họ, dù vậy điều này là cực kỳ khó tin.

5. Gia tộc Tyrell

Gia tộc Tyrell chưa bao giờ làm vua, dù cho dòng máu hoàng gia luôn chảy trong huyết quản họ (cũng giống như khoảng năm mươi gia tộc lớn khác của vùng Reach). Ser Alester Tyrell, ông tổ của dòng tộc, là một nhà thám hiểm người Andalos đã trở thành đấu sĩ và là vệ sĩ cho Vua Gwayne V Gardener, một trong số Ba Vị Hiền Vương. Người con trai cả của ông cũng trở thành một hiệp sĩ cao quý, chỉ để chết trong một giải đấu. Người con thứ của ông, Gareth, thích làm một con mọt sách hơn và chưa bao giờ được phong hiệp sĩ, đã lựa chọn phụng sự với tư cách một hầu cận hoàng gia. Dòng dõi gia tộc Tyrell ngày nay chính là từ ông ta.

Những chư hầu của Gia tộc Tyrell (ở giữa) và một vài gia tộc đáng chú ý ở quá khứ và hiện tại (theo chiều đồng hồ bắt đầu từ trên đỉnh): Caswell, Florent, Fossoway, Gardener, Hightower, Merryweather, Mullendore, Oakheart, Redwyne, Rowan, Tarly và Ashford.

Gareth Tyrell và con trai mình là Leo đã thực hiện bổn phận của mình năng nổ tới mức gia tộc Gardener đã để vị trí Hầu Cận Tối Cao được cha truyền con nối. Qua nhiều thế kỷ, rất nhiều thế hệ gia tộc Tyrell đã phụng sự ở vị trí đó. Rất nhiều người đã trở thành những tri kỷ và những cố vấn gần gũi với vua của họ, một số còn đảm nhiệm vai trò tướng thủ thành trong những thời kỳ chiến tranh. Ít nhất có một người đã cai trị vùng Reach với vai trò quan nhiếp chính vào thời nhỏ của vua Garland VI. Vua Gyles III Gardener đã tuyên bố gia tộc Tyrell là “những người hầu cận mà ta yêu mến nhất”, và Vua Mern VI đã yêu quý họ tới mức ông gả con gái út của mình cho Ser Robert Tyrell (do đó cho phép con trai, cháu trai, và tất cả những thế hệ sau này được quyền nhận làm hậu duệ của Garth Greenhand). Đó cũng là cuộc hôn nhân đầu tiên giữa Gia tộc Highgarden và Gia Tộc Tyrell, nhưng đã có thêm chín cuộc hôn nhân nữa giữa hai gia tộc này được cử hành trong những thế kỷ sau đó.

Không phải chỉ dựa vào dòng máu hoàng gia của họ mà Aegon Targaryen chọn họ làm Lãnh chúa của Highgarden, Hộ Thần Phương Nam, và Lãnh Chúa Bảo Hộ vùng Reach sau khi Vua Mern IX, dòng dõi cuối cùng của các vị vua Gardener, qua đời, cùng với tất cả những người con trai của mình tại trận Cánh Đồng Cháy. Vinh dự này có được là nhờ sự khôn ngoan của Harlan Tyrell, người đã mở cổng Highgarden khi Aegon tới và đặt bản thân cùng gia tộc mình quy thuận Gia Tộc Targaryen.

Sau đó, một cơ số những gia tộc lớn khác tại vùng Reach phản đối kịch liệt việc phải làm chư hầu cho “một lũ hầu cận leo cao” và khẳng định rằng dòng máu của họ còn cao quý hơn nhiều so với gia tộc Tyrell. Không thể phủ nhận rằng gia tộc Oakheart của Old Oak, gia tộc Florent của Brightwater Keep, gia tộc Rowan của Goldengrove, gia tộc Peake của Starpike, và gia tộc Redwyne của Arbor đều có dòng dõi cổ xưa hơn và vẻ vang hơn gia tộc Tyrell, và có huyết thống gần với gia tộc Gardener hơn nữa. Tuy nhiên, những phản kháng của họ cũng chẳng có ích gì… có lẽ bởi trong quá khứ tất cả những gia tộc này đều đã từng góp quân chống đối lại Aegon và những chị em của ông tại trận Cánh Đồng Cháy, trong khi duy nhất gia tộc Tyrell không hề.

Phán quyết của Aegon đã chứng tỏ sự sáng suốt. Lãnh chúa Harlan đã chứng tỏ mình là một hầu cận có năng lực của vùng Reach, dù cho ông chỉ cai trị tới năm 5 AC, tới khi ông biến mất cùng với quân đội của mình giữa sa mạc xứ Dorne trong Cuộc Chiến Xứ Dorne Lần Thứ Nhất của Aegon.

Con trai ông, Theo Tyrell, rất dễ hiểu khi rất lưỡng lự trong việc liên quan đến bất cứ hành động nào chinh phục Dorne, nhưng cuối cùng vẫn bị lôi kéo khi xung đột lan rộng ra khỏi vùng Dãy Núi Đỏ. Khi cuối cùng Gia tộc Targaryen cũng làm hòa với Dorne, Lãnh chúa Theo chuyển sự chú ý sang việc củng cố sức mạnh của gia tộc Tyrell bằng cách thu xếp một hội đồng gồm các thầy tu và các học sĩ để nghiên cứu và cuối cùng loại bỏ những luận điệu khăng khăng về người sở hữu Highgarden của những kẻ luôn khẳng định rằng nơi đây là thuộc về mình.

Với tư cách là Lãnh chúa của Highgarden và Hộ Thần Phương Nam, hậu duệ của những “tên hầu cận leo cao” này được xếp ngang hàng với hầu hết những lãnh chúa quyền lực của đế quốc, và họ cũng đã được triệu tập để chiến đấu dưới trướng của gia tộc Targaryen rất nhiều lần. Trong phần lớn những dịp này, họ đều đến đáp lại lời triệu tập – dù vậy, rất khôn ngoan, họ không tham dự vào Vũ Điệu Bầy Rồng, vì Lãnh chúa Tyrell nhỏ tuổi khi ấy vẫn mới chỉ là một đứa bé đang quấn tã, và mẹ của cậu cùng với vị tướng giữ thành đã lựa chọn giữ Highgarden tránh xa cuộc tắm máu huynh đệ tương tàn kinh hoàng này.

Sau này, khi Vua Daeron I Targaryen (Rồng Trẻ) hành quân tới Dorne, gia tộc Tyrell đã chứng tò lòng can đảm của mình bằng cách dẫn đầu đội quân chủ lực đi qua Hẻm Các Hoàng Tử. Phụng sự rất trung thành, nếu không muốn nói là liều lĩnh, Lãnh chúa Lyonel Tyrell được giao nắm quyền tại xứ Dorne sau khi Rồng Trẻ chiến thắng khải hoàn về King’s Landing. Ông đã thành công trong việc bình định xứ Dorne trong một khoảng thời gian, chỉ để rồi nhận một cái chết khủng khiếp trên chiếc giường đầy bọ cạp nổi tiếng. Vụ ám sát ông đã khơi mào cho một cuộc nổi dậy quét qua toàn xứ Dorne, cuối cùng dẫn tới cái chết của Rồng Trẻ ở tuổi mười tám.

Về những thành viên gia tộc Tyrell kế vị Lãnh chúa Lyonel xấu số tại Highgarden sau đó, người đáng chú ý nhất là Lãnh chúa Leo Tyrell, một nhà vô địch đấu thương vẫn còn được nhớ đến tới ngày nay với biệt danh Leo Gai Dài. Rất nhiều người vẫn coi ông là kỵ sĩ xuất sắc nhất trong việc né mũi thương của đối thủ. Lãnh chúa Leo cũng nổi bật trong suốt cuộc Biến Loạn Blackfyre Lần Thứ Nhất, thắng những trận đánh quan trọng trước những kẻ theo phe Daemon Blackfyre tại vùng Reach, dù vậy lực lượng của ông đã không thể tập hợp đủ nhanh để hành quân tới kịp lúc tại Trận Chiến Trên Cánh Đồng Cỏ Đỏ.

Lãnh chúa của Highgarden hiện tại, Mace Tyrell, đã chiến đấu rất trung thành cho gia tộc Targaryen trong suốt Biến Loạn Robert, đánh bại chính Robert Baratheon tại Trận Chiến Ashford và sau đó vây hãm em trai ông là Stannis tại Storm’s End trong gần một năm sau. Tuy nhiên, với cái chết của Vua Điên Aerys II và con trai ông là Hoàng tử Rhaegar, Lãnh chúa Mace đầu hàng, và ngày nay một lần nữa làm Hộ Thần Phương Nam cũng như là một hầu cận tâm đắc của Vua Robert và Ngai Sắt.

6. Highgarden

Tòa lâu đài vĩ đại Highgarden, nơi cư ngụ cổ xưa của những lãnh chúa gia tộc Tyrell và trước họ là những vị vua Gardener, ngự trên đỉnh một ngọn đồi xanh tươi trông ra mặt nước hùng vĩ và tĩnh lặng của sông Mander. Nhìn từ phía xa, tòa lâu đài “trông cực kỳ giống như là một phần của vùng đất tới mức người ta có thể nghĩ rằng nó được mọc lên từ đất, chứ không phải được xây dựng nên.” Rất nhiều người coi Highgarden là tòa lâu đài đẹp nhất toàn Bảy Vương Quốc, một danh hiệu mà chỉ có người xứ Vale là còn có thể phản đối (Họ vẫn yêu thích thành Eyrie của họ hơn)

Ngọn đồi nơi Highgarden tọa lạc không dốc cũng không hề sỏi đá nhưng rất rộng, với những con dốc thoải và sự đối xứng hoàn hảo. Từ những bức tường của lâu đài và những tòa tháp, ta có thể nhìn ra xa nhiều dặm về mọi hướng, qua những nông trại, những đồng cỏ, những cánh đồng hoa, gồm cả những bông hoa hồng vàng vùng Reach từ lâu đã là biểu tượng của Gia Tộc Tyrell.

Highgarden được vây quanh bởi ba vòng tròn đồng tâm cấu thành bởi những bức tường có lính phỏng thủ bao quanh, xây bởi đá trắng tuyệt đẹp và được bảo vệ bởi những tòa tháp mảnh mai và duyên dáng như những trinh nữ. Mỗi bức tường lại dày hơn và cao hơn bức phía dưới. Giữa những bức tường ngoài cùng bao quanh chân đồi với những bức tường giữa phía trên nó là một khu rừng mê cung nổi tiếng, một mê cung rộng lớn và cực kỳ phức tạp làm từ gai và hàng rào đã được duy trì qua nhiều thế kỷ để phục vụ cư dân và các vị khách tham quan… và cả cho mục đích phòng thủ nữa, vì những kẻ xâm lược không quen thuộc với mê cung này không hề dễ dàng tìm đường vượt qua những cái bẫy và những đường cụt để tới được cổng thành.

Bên trong những bức tường thành, những kho dự trữ lương thực được xây dựng, và tòa thành cũng được bao quanh bởi những vườn cây, bến cảng, hồ nước, đài phun nước, những khoảnh sân, và những thác nước nhân tạo. Những cây thường xuân bao phủ những tòa nhà cổ kính hơn, những cây nho và hoa hồng leo trườn trên những bức tượng, những bức tường và những tòa tháp. Những bông hoa nở khắp mọi nơi. Tòa thành là một cung điện rất hiếm có, đầy những bức tượng, những cây cột và những đài phun nước. Những tòa tháp cao nhất của Highgarden, hình tròn và mảnh mai, nhìn xuống những tòa tháp cổ kính hơn, hình vuông và trông có vẻ dữ tợn hơn, ngọn tháp cổ nhất đã có từ thời Kỷ Anh Hùng. Phần còn lại của lâu đài là những kiến trúc hiện đại hơn, hầu hết được xây bởi Vua Mern VI sau khi kiến trúc cũ bị phá hủy bởi người Dorne trong triều đại Garth Râu Xám.

Những vị thần, từ cổ thần tới tân thần, đều được thờ phụng tại Highgarden. Sự nguy nga của những điện thờ, với những bức vách làm từ thủy tinh đục tôn vinh Thất Diện Thần và Garth Greenhand, chỉ có Điện Thờ Bealor Vĩ Đại ở King’s Landing và Điện Thờ Ngàn Sao tại Oldtown là có thể sánh ngang hàng. Và khu rừng thiêng xanh tốt rậm rạp của Highgarden tuyệt đẹp y như lời đồn đại, ở mỗi một cụm cây ở trung tâm khu rừng, mọc lên ba cây weirwood cổ kính, cao vút tuyệt đẹp, rễ của chúng đã phát triển qua nhiều thế kỷ tới mức chúng trông cứ như là một cái cây duy nhất với ba nhánh, kết nối với nhau phía trên một mặt hồ yên ả. Truyền thuyết nói rằng những cái cây này, được dân vùng Reach gọi là Ba Ca Sĩ, được trồng bởi đích thân Garth Greenhand.

Chưa từng có thủ phủ nào trên toàn Bảy Vương Quốc được ca ngợi trong những bài ca nhiều hơn Highgarden, gia tộc Tyrell và gia tộc Gardener trước họ đã biến nơi cư ngụ của mình thành một địa điểm văn hóa cũng như quê hương của âm nhạc và những môn nghệ thuật quý tộc. Vào thời kỳ trước Cuộc Chinh Phục, những vị Vua vùng Reach và hoàng hậu của mình chủ trì những giải đấu tôn vinh tình yêu và sắc đẹp, nơi đây những hiệp sỹ vĩ đại nhất của vùng Reach thi đấu với nhau để tranh giành trái tim của những trinh nữ xinh đẹp nhất không chỉ bằng vũ lực, mà còn bằng những bài hát, những bài thơ, những hành động minh chứng cho đức hạnh, lòng thành kính, và sự chân thành thuần khiết. Nhà vô địch vĩ đại nhất, người trọng danh dự và đức hạnh y như những kỹ năng chiến đấu, sẽ có vinh dự được mời gia nhập Hội Bàn Tay Xanh.

Highgarden

Dù cho những thành viên cuối cùng của hội cao quý này đã hy sinh bên cạnh vua của mình tại trận Cánh Đồng Cháy (ngoại trừ tại Cảng Trắng, nơi những hiệp sĩ thuộc Gia Tộc Manderly vẫn duy trì thành viên hội), truyền thống của họ vẫn còn được nhớ đến tại vùng Reach, nơi gia tộc Tyrell vẫn tiếp tục gìn giữ những giá trị cao quý nhất của tước hiệu hiệp sỹ cũng như những giải đấu. Giải Đấu Cánh Đồng Hoa Hồng của họ tại triều đại Jeahaerys I, Vua Già, được vinh danh là giải đấu vĩ đại nhất trong suốt một thế hệ, và rất nhiều những giải đấu vĩ đại khác đã được tổ chức tại vùng Reach cho tới tận ngày nay.

Nguồn BapStory
Bình luận
Loading...