Trò chơi vương quyền – Westerlands và Gia tộc Lannister

1. Westerlands

Westerlands là một nơi đầy ắp những ngọn đồi gồ ghề và những đồng bằng với những sườn dốc nhấp nhô, là vùng đất của những thung lũng mù sương và bờ biển hiểm trở, một nơi của những hồ nước trong xanh và những dòng sông lấp lánh dưới nắng hè, của những cánh đồng màu mỡ và những khu rừng đầy lá, thích hợp cho mọi trò tiêu khiển, nơi những cánh cửa lấp ló bên rìa của những ngọn đồi xanh ngát, dẫn lối vào những hang động chằng chịt như mê cung nằm len lỏi trong bóng tối để khám phá những điều kỳ diệu không thể tưởng tượng và kho báu rộng lớn nằm sâu dưới lòng đất.

Nơi đây có những vùng đất trù phú, khí hậu ôn đới và nhiều hoa trái, được che chắn bởi những ngọn đồi cao ở phía đông và phía nam với vùng nước xanh bất tận của biển Hoàng hôn ở phía tây. Đã từng có khoảng thời gian Những đứa con của rừng rậm làm nhà trong rừng, trong khi những người khổng lồ cư ngụ giữa những ngọn đồi, và xương của họ thỉnh thoảng vẫn có thể được tìm thấy tại đây. Nhưng sau đó, Tiền nhân đến và đã dùng lửa và rìu bằng đồng để chặt phá rừng, cày cấy trên những cánh đồng và tạo ra những con đường xuyên qua ngọn đồi cao, nơi những người khổng lồ đang sinh sống. Chẳng mấy chốc, các trang trại và làng mạc của Tiền nhân trải khắp phía tây “từ muối đến đá”, được bảo vệ bởi những đồn điền bằng gỗ hoặc bằng đá to lớn, và sau đó là những lâu đài đá vĩ đại, cho đến khi những người khổng lồ không còn nữa, và những đứa con của rừng rậm biến mất vào rừng sâu, trong những ngọn đồi rỗng, và phía bắc xa xôi.

Rất nhiều gia tộc vĩ đại khám phá ra tổ tiên của họ bắt nguồn từ kỷ nguyên vàng của Tiền nhân thời điểm này. Trong số đó là Nhà Hawthornes, Nhà Footes, Nhà Brooms, và Nhà Plumms. Ở Fair Isle, những chiến thuyền của Nhà Farman giúp bảo vệ khỏi lũ xâm chiếm từ đảo sắt ở bờ biển phía tây. Gia tộc Greenfields đã xây dựng một lâu đài gỗ rộng lớn gọi là Bower (bây giờ chỉ đơn giản gọi  là Greenfield), được xây dựng hoàn toàn bằng gỗ thông. Reynes vùng Castamere đã tạo ra một hệ thống hầm mỏ, hang động và đường hầm phong phú như một nơi ở ẩn sâu dưới lòng đất của riêng họ, trong khi Nhà Westerlings xây dựng Crag bên trên những con sóng. Những gia tộc khác thì có nguồn gốc từ những anh hùng huyền thoại, những người xuất hiện trong những câu chuyện kể đến tận ngày nay: Crakehalls có nguồn gốc từ Crake Người giết heo rừng, Baneforts thì từ Người đàn ông trùm đầu, Yews từ Cung thủ mù Alan gỗ sồi, và Người Morelands từ Pate Người cày thuê.

Từng gia tộc này đều trở nên hùng mạnh, và đã có lúc các gia tộc này thể hiện phong cách của những lãnh chúa và thậm chí là các vị vua. Tuy nhiên, cho đến nay, các lãnh chúa vĩ đại nhất ở westerlands chính là Gia tộc Casterlys của Rock, những người mà nơi ở của họ ở trên  một mỏm đá khổng lồ sừng sững trông ra Biển Hoàng hôn. Truyền thuyết kể rằng, Lãnh chúa Casterly đầu tiên là một thợ săn, Corlos, con trai của Caster, sống ở một ngôi làng gần nơi mà giờ đây chính là Lannisport. Khi một con sư tử bắt đầu săn những con cừu trong làng, Corlos đã theo dấu dẫn đến hang của nó, một hang động dưới chân của Rock. Chỉ trang bị một ngọn giáo, anh ta đã giết con sư tử và người bạn đời của nó nhưng tha cho đàn con mới sinh của chúng – một hành động thương xót và điều này đã làm hài lòng các vị thần cổ xưa (vì điều này đã xảy ra rất lâu trước khi Thất diện thần đến Westeros) và họ đã gửi một tia mặt trời sáng rực xuyên thẳng vào sâu bên trong hang, và trên những bức tường đá, Corlos trông thấy ánh vàng lấp lánh, một đường gân dày như thắt lưng của một người đàn ông.

Sự thật của câu chuyện đó đã bị mất đi theo sương khói của thời gian, nhưng chúng ta không thể nghi ngờ việc Corlos, hoặc vị tổ tiên nào đó của người mà sau này sẽ lập nên Gia tộc Casterly, đã tìm thấy vàng bên trong Rock và sớm bắt đầu khai thác ở đó. Để bảo vệ kho báu của mình trước những kẻ sẽ trộm cắp chúng, ông ta đã di chuyển nó vào trong hang và củng cố lối vào của hang động. Khi nhiều năm và nhiều thế kỷ trôi qua, con cháu của ông đã đào ngày một sâu hơn vào lòng đất, cùng với vàng, trong khi chạm khắc các sảnh, phòng trưng bày, cầu thang và đường hầm vào chính mỏm đá Rock, biến mỏm đá khổng lồ thành một pháo đài kiên cố hùng mạnh lấn át mọi lâu đài ở Westeros.

Mặc dù chưa bao giờ là vua, nhưng Gia tộc Casterlys đã trở thành những lãnh chúa giàu có nhất trong toàn Westeros và quyền lực lớn nhất ở westerlands, và họ vẫn như vậy trong hàng trăm năm. Cho đến lúc Thời kỳ Bình minh nhường chỗ cho Kỷ nguyên những anh hùng.

Và rồi một tên gian xảo tóc vàng tên là Lann  Quỷ quyệt xuất hiện từ phía đông. Một số người nói rằng anh ta là một nhà thám hiểm người Andalos từ bên kia biển hẹp, mặc dù thời điểm này cách xa cả thiên niên kỷ trước khi người Andalos đến Westeros. Bất kể nguồn gốc của anh ta là gì, những câu chuyện đều thống nhất rằng, bằng cách nào đó Lann Quỷ quyệt đã “lôi” những người Casterly ra khỏi Rock và chiếm lấy nó cho riêng mình. Phương pháp chính xác mà anh ta thực hiện đa phần là những phỏng đoán. Trong phiên bản phổ biến nhất của câu chuyện, Lann đã phát hiện ra một cách bí mật để vào bên trong Rock, một khe hở hẹp đến mức anh ta phải cởi bỏ quần áo và tự phủ bơ để lách qua.

Khi vào trong, anh ta bắt đầu  mấy trò tinh ranh của mình, thì thầm những lời đe dọa bên tai của Casterlys khi bọn họ đang ngủ, hú lên từ trong bóng tối như tiếng một con quỷ, đánh cắp kho báu từ một người này rồi để lên giường của một người khác, đặt những cái bẫy và gây ra những cái chết. Bằng những phương pháp như vậy, anh ta khiến Casterlys chống đối nhau và họ bị thuyết phục rằng Rock bị ám bởi một sinh vật đã chết và sẽ không bao giờ để họ sống trong yên bình.

Những người kể chuyện khác thì lại kể những phiên bản khác của câu chuyện. Một lần, Lann sử dụng khe hở để lấp đầy Rock bằng những con chuột lớn nhỏ và các loại sâu bọ khác, khiến Casterlys phải rời bỏ nơi ở của họ. Trong một câu chuyện khác thì anh ta “tuồn” một số  con sư tử bên trong, và Lãnh chúa Casterly cùng các con trai đều bị nuốt chửng, sau đó Lann tuyên bố vợ và con gái của lãnh chúa là mình. Câu chuyện tục tĩu nhất chính là Lann Lann đã ăn nằm hết đêm này tới đêm khác với những thiếu nữ Casterly trong khi họ đang ngủ. Chín tháng sau, những cô gái này sinh ra những đứa trẻ có mái tóc vàng trong khi vẫn khăng khăng rằng họ chưa bao giờ “chung chạ” với một người đàn ông nào.

Câu chuyện cuối cùng, cũng dung tục như thế, nhưng lại có khía cạnh thú vị và mang tính thực tế hơn. Đại học sĩ Perestan tin rằng, Lann là một người phục vụ cho Lãnh chúa Casterly (có thể là một người vệ sĩ cho gia đình), đã khiến con cái của lãnh chúa có thai (hoặc nhiều đứa con gái của ông, nhưng điều này có vẻ hơi phi lý), và thuyết phục cha cô gái gả con gái cho anh ta một cách hợp pháp. Nếu điều này là đúng, giả sử như (tất nhiên chỉ là giả sử vì chúng ta không biết rõ câu chuyện như thế nào) Lãnh chúa Casterly không có con trai nối dõi, thì dĩ nhiên Rock sẽ truyền cho con gái và cũng đồng nghĩa thuộc về Lann, khi người cha chết đi.

Có thể khẳng định rằng, không có bằng chứng lịch sử cho bất cứ phiên bản nào của câu chuyện về Lann. Chỉ biết một điều chắc chắn rằng, trong suốt Kỷ Anh hùng, Casterly đã biến mất khỏi dòng lịch sử, và Lannisters – đầy bí ẩn cho tới ngày nay – xuất hiện ở nơi ở của Casterly, cai trị phần lớn westerlands từ bên dưới Casterly Rock.

Lann Quỷ quyệt được cho rằng đã sống tới tận 312 tuổi và sinh ra hàng trăm đứa con trai cường tráng và những người con gái mảnh mai, có khuôn mặt xinh đẹp, chân tay cân đối, còn mái tóc thì “vàng óng như ánh mặt trời”.

Nhưng dù các câu chuyện đó đúng hay sai thì lịch sử đã cho thấy rằng những người Lannisters đầu tiên có khả năng sinh sản cao cũng rất xinh đẹp, vì nhiều cái tên bắt đầu xuất hiện trong biên niên sử, và trong một vài thế hệ con cháu của Lann đã phát triển đến mức ngay cả Casterly Rock cũng không thể chứa tất cả chúng. Thay vì đào hầm ra những lối đi mới trong đá, một số con trai và con gái từ những nhánh nhỏ hơn của gia tộc này đã rời đi để xây dựng ngôi nhà của họ ở một ngôi làng cách đó một dặm. Đất đai màu mỡ, biển đầy tôm cá, và địa điểm họ chọn có một bến cảng tự nhiên tuyệt vời. Chẳng mấy chốc, ngôi làng đã phát triển thành một thị trấn, rồi một thành phố: Lannisport.

Ngay khi người Andalos đến, Lannisport đã trở thành thành phố lớn thứ hai ở Westeros. Chỉ có Oldtown là lớn hơn và giàu hơn, và những con thuyền giao thương từ khắp ngóc ngách của thế giới sẽ hướng lên những bờ biển phía tây để ghé qua thành phố vàng nằm bên cạnh Biển Hoàng Hôn. Vàng đã giúp Gia tộc Lannister trở nên giàu có; và giao thương càng khiến họ giàu hơn. Nhà Lannister của Lannisport trở nên thịnh vượng, họ xây dựng những bức tường vĩ đại bao quanh thành phố để bảo vệ khỏi (thường là đảo sắt) những người muốn đánh cắp sự giàu có của họ, và họ sớm trở thành những vị vua.

Lann Quỷ quyệt chưa bao giờ tự xưng mình là vua, như những gì chúng ta đã biết, mặc dù một vài câu chuyện kể rằng nhiều thế kỷ sau đó đã phong danh hiệu này cho anh ta say khi anh ta chết. Vị vua Lannister thật sự đầu tiên mà chúng ta biết là Loreon Lannister, cũng được biết với danh xưng Loreon Sư tử (một số người Lannister trong suốt nhiều thế kỷ đều có danh xưng “Sư tử” hoặc “Vàng”, vì những lý do dễ hiểu), đã khiến Gia tộc Reynes vùng Castamere trở thành chư hầu bằng cách kết hôn với con gái của gia tộc đó và đánh thắng Vua Trùm đầu, Morgon Banefort cùng đám quân của ông ta trong một cuộc chiến kéo dài hai mươi năm. Lereon có lẽ là người Lannister đầu tiên tự phong mình là Vua của Rock, nhưng nó đã bắt đầu cho danh hiệu của các con trai, cháu trai và những người thừa kế của ông tiếp tục cho tới hàng ngàn năm sau. Tuy nhiên, những đường biên giới lãnh thổ của họ không tiếp tục vươn mình khi những người Andalos đặt dấu chân xâm lược. Những người Andalos tới vùng westerland khá trễ, rất lâu sau khi họ chiếm được Vale và lật đổ những vương quốc của Tiền nhân ở vùng riverlands. Chiến tướng Andalos đầu tiên đã hành quân xuyên qua những ngọn đồi và chịu một kết cục bi thảm dưới tay Vua Tybolt Lannister (một cách hiển nhiên, được gọi là Sấm sét). Cuộc tấn công thứ hai và thứ ba cũng có kết quả như thế, nhưng khi ngày càng nhiều những người Andalos bắt đầu di chuyển đến về tây với những dòng người lớn nhỏ, thì Vua Tyrion Đệ tam và con trai ông, Gerold Đệ nhị đã nhìn thấy giờ phút suy tàn của họ ở phía trước.

Thay vì cố gắng đánh trả những kẻ xâm lược, nhưng vị vua thông thái này sắp xếp những cuộc hôn nhân cho con gái từ những gia tộc lớn vùng phía tây với những tướng lĩnh cấp cao người Andalos. Những con người cẩn trọng và nhận thấy những gì đã xảy ra đối với xứ Vale, họ cẩn thận đưa ra yêu cầu về một mức giá cho thoả thuận này; những con trai và con gái của những lãnh chúa Andalos sẽ trở nên vô cùng danh giá khi được nhận giám hộ hoặc nhận nuôi, để phục vụ như những cận vệ, người hầu và người phục vụ bia rượu ở Casterly Rock… và sẽ như những con tin, nếu những người cha của họ phản bội.

Có lần, những vị vua Lannister cưới cũng con của họ cho những người Andalos; minh chứng là khi Gerold Đệ tam chết mà không có dòng nam nối dõi, hội đồng đã đeo vương miện cho chồng của cô con gái duy nhất của ông ta, Ser Joffery Lydden, người này đã lấy tên Lannister và trở thành vị vua Andalos đầu tiên cai trị Rock. Những gia tộc danh giá khác cũng được sinh ra trong mối liên kết như thế – như Jast, Lefford, Parren, Droxe, Marbrand, Braxe, Serrett, Sarsfield và Kyndall. Và vì sự hồi sinh đó, Những vị vua của Rock mở rộng vương quốc của họ ngày một xa hơn.

Cerion Lannister đã mở rộng sự cai trị của mình ra tận phía đông như Răng Vàng và những ngọn đồi xung quanh, đánh bại ba vị vua nhỏ hơn khi họ liên minh chống lại ông. Tommen Lannister, Đệ nhất, đã xây dựng một hạm đội thuyền vĩ đại và đưa đảo Fair Isle vào vương quốc, lấy con gái của vị vua Farman cuối cùng về làm vợ. Loreon Đệ nhị đã tổ chức buổi đấu thương đầu tiên ở các westerlands, đánh bại mọi hiệp sĩ cưỡi ngựa thi đấu với ông. Lancel Lannister đầu tiên (dĩ nhiên còn được gọi là Lancal Sư tử) đã cưỡi ngựa tham chiến chống lại những vị vua Gardener của Highgarden và xâm chiếm vùng Reach kéo dài xuống tận phía nam tới Old Oak trước khi bị đánh bại trong trận chiến. (Con trai ông, Loreon Đệ tam, làm mất tất cả những gì cha ông đã đạt được và có một cái danh xưng đầy mỉa mai Loreon Yếu đuối). Vua Gerold Lannister, còn được gọi là Gerold Vĩ đại, đã dong thuyền đến Đảo Sắt và quay trở lại với một trăm con tin người đảo sắt, hứa sẽ treo cổ một con tin mỗi khi người đảo sắc nào dám đột kích vào những bờ biển của ông. (Và nói là làm, Gerold đã treo cổ hơn hai mươi con tin). Lancel Đệ tứ được cho rằng đã chặt đầu vua đảo sắt Harrald Halfdrowned và người thừa kế của ông ta bằng một nhát chém từ thanh kiếm thép valyria vĩ đại, Tiếng gầm rực rỡ (Brightroar) trong Trận chiến của Lann’s Point; sau đó ông ta chết trong trận chiến ở Hồ Đỏ trong khi đang cố gắng xâm lược vùng Reach.

Thanh Tiếng gầm rực rỡ, thanh kiếm từ thép Valarya bị mất tích của Gia tộc Lannister

Một số vị vua của Lannister nổi tiếng vì sự khôn ngoan, một số khác vì sự dũng cảm, và tất cả bọn họ đều rộng lượng và cởi mở… có lẽ chỉ ngoại trừ Vua Norwin Lannister, được biết đến với cái tên Norwin Bủn xỉn. Tuy nhiên, Casterly Rock cũng chứa nhiều vị vua yếu đuối, tàn nhẫn và ốm yếu. Loreon Đệ tứ được biết đến với cái tên Loreon Ngu dốt, và cháu trai của ông, Loreon Đệ ngũ được mệnh danh là Nữ hoàng Lorea, vì ông thích mặc quần áo của vợ mình và lang thang trên bến cảng của Lannisport trong vỏ bọc của một cô gái điếm. (Sau khi trị vì, cái tên Loreon trở nên ít phổ biến hơn trong số các hoàng tử Lannister) Một vị vua sau này, Tyrion Đệ nhị, được gọi là Tra tấn. Mặc dù là một vị vua mạnh mẽ, nổi tiếng với năng lực chiến đấu, nhưng niềm vui thực sự của ông ta là sự tra tấn, và ông ta thì thầm rằng ông sẽ có hứng thú với người phụ nữ nào nếu ông ta không làm cho cô ta chảy máu trong lần đầu tiên.

Thanh Tiếng gầm rực rỡ đã thuộc sở hữu của những vị vua Lannister trong một thế kỷ trước sự kiện Tận thế, và người ta nói rằng, số vàng bỏ ra để trả cho nó đủ để nuôi cả một đội quân. Nhưng chưa tới một thế kỷ sau, nó bị thất lạc, khi Tommen Đệ nhị mang nó theo khi ông ta dong thuyền cùng hạm đội tàu chiến vĩ đại của mình tới Valyria để phá huỷ nơi đây, với ý định cướp bóc của cải và những pháp sư mà ông ta đảm bảo rằng vẫn còn tồn tại ở đây. Hạm đội tàu đó không bao giờ quay trở lại, cả Tommen lẫn thanh Brightroar.

Bản ghi chép cuối cùng về họ được tìm thấy trong cuốn biên niên sử của người Volantis, được gọi là Vinh quang Volantis. Ở đó có nói “một hạm đội tàu bằng vàng” mang tên “Vua Sư tử” đã ở lại đó để bổ sung nhu yếu phẩm…, và rằng các Quan chấp chính đã ban tặng cho ông ta những món quà. Cuốn biên niên sử cũng đề cập việc ông ta đã thề rằng một nửa của tất cả những gì ông ta tìm thấy sẽ được trao cho các Quan chấp chính để đáp lại sự hào phóng của họ và một lời hứa là họ sẽ gửi hạm đội của họ để giúp đỡ ông khi ông yêu cầu.  Sau đó, đội tàu của ông rời đi. Một năm sau, cuốn biên niên sử cho biết Quan chấp chính Marqelo Tagaros phái một đội tàu đi về phía Valyria để xem có thể tìm thấy bất kỳ dấu hiệu nào của hạm đội vàng không, nhưng họ đã trở về tay không.

Những vùng đất tận cùng của Nhà Lannister kéo dài từ bờ biển phía tây đến các vùng đầu nguồn của sông Red Fork và Tumblestone, được đánh dấu bằng đường đèo bên dưới Răng Vàng và từ bờ phía nam của Ironman’s Bay đến biên giới của Reach. Vùng ranh giới của westerlands ngày nay theo sau Vương quốc của Rock như trước khi xảy ra trận chiến Cánh đồng cháy, khi vua Loren Lannister (Loren cuối cùng) quỳ xuống như một vị vua và đứng lên là một lãnh chúa. Nhưng thời gian qua đi, các vùng ranh giới trở nên lỏng lẻo hơn, đặc biệt là ở phía nam, nơi Lannisters phải thường chiến đấu với Gardeners ở vùng Reach, và về phía đông, nơi họ có những cuộc chiến chống lại nhiều vị vua của Trident.

Thêm vào đó, đường bờ biển của Lannister nằm gần với Đảo sắt hơn bất kỳ vương quốc nào và sự thịnh vượng của Lannisport cộng với sự giao thương là miếng mồi béo bở thường xuyên thu hút những tên cướp phá đến từ những hòn đảo lạc hậu. Các cuộc chiến giữa người phương tây và đảo sắt nổ ra mỗi thế hệ và luôn tiếp diễn; ngay cả trong thời kỳ hòa bình, những người sắt đã đột kích vì sự giàu có và những cô vợ muối. Fair Isle đã giúp che chắn bờ biển xa hơn về phía nam; Vì lý do này, những người Farmans đã trở nên nổi tiếng vì lòng căm thù của họ dành cho người đảo sắt.

Sự giàu có lớn của westerlands, tất nhiên, bắt nguồn chủ yếu từ những mỏ vàng và bạc của họ. Các mạch quặng chạy rộng và sâu bên dưới, và có những hầm mỏ, ngay cả bây giờ, mặc dù đã bị đào sâu trong một ngàn năm và lâu hơn thế nữa nhưng vẫn chưa cạn kiệt. Lomas Longstrider báo cáo rằng, ngay cả ở Asshai Vùng đất bóng tối xa xôi, vẫn có những thương nhân hỏi ông ta rằng, có thật là “Lãnh chúa Sư tử” sống trong một cung điện bằng vàng khối và những điền chủ đã có được sự giàu có nhờ lượng vàng có được chỉ đơn giản bằng cách cày bừa trên mảnh đất của họ? Sự thịnh vượng về vàng của phương tây đã được lan truyền đi rất xa, và những người học giả biết rằng, không có bất kỳ một hầm mỏ nào trên thế giới giàu có như Casterly Rock cả.

Trong khoảng thời gian xa xưa, sự giàu có ở westerlands là sự kết hợp hoàn hào với sự thèm khát của Đế chế Tự trị Valyria đối với kim loại quý, nhưng dường như không có bằng chứng nào cho thấy các lãnh chúa rồng từng có mối liên hệ với các lãnh chúa của Rock, Casterly hoặc Lannister. Tu sĩ Barth đã suy đoán về vấn đề này, đề cập đến một văn bản ký tự Valyria đã bị mất, cho thấy rằng các thầy phù thủy của Đế chế Tự trị đã báo trước rằng vàng của Casterly Rock sẽ phá hủy bọn họ. Đại học sĩ Perestan đã đưa ra một suy đoán khác, hợp lý hơn, ông nói rằng người Valyria từ thời xa xưa đã đi xa tới tận Oldtown nhưng đã phải chịu một số thất bại hoặc thảm hoạ to lớn nào đó khiến sau này họ xa lánh tất cả những vùng đất của Westeros.

2. Gia tộc Lannister dưới triều đại của Rồng

Khi Loren Cuối cùng từ bỏ vương miện, danh xưng Gia tộc Lannister chỉ còn là lãnh chúa. mặc dù sự giàu có to lớn của họ vẫn không thể chạm tới, họ vẫn không có sự gắn kết gần gũi với Nhà Targaryen (không giống như Nhà Baratheons) và không giống Tullys, họ quá ngạo mạn đến nỗi đã từng cố gắng có một vị trí quan trọng bên dưới Ngai Sắt.

Thế nhưng họ vẫn không thể làm được cho tới một thế hệ sau, khi Hoàng tử Aegon và Công chúa Rhaena tìm chỗ trốn thoát khỏi Vua Maegor Độc ác, Nhà Lannister một lần nữa bắt đầu tạo dấu ấn quan trọng cho vương quốc. Lãnh chúa Lyman Lannister đã bảo vệ hoàng tử và công chúa dưới mái nhà của ông, thực hiện luật khách và từ chối tất cả những yêu cầu của nhà vua về việc giao nộp lại họ. Thế nhưng vị lãnh chúa này không thề chiến đấu bên cạnh hoàng tử và công chúa đang bỏ trốn, và hiển nhiên không xuất hiện cho tới khi Hoàng tử Aegon bị chết dưới tay người chú của mình trong Trận chiến ở Mắt thần. Thế nhưng, khi người em trai nhỏ tuổi nhất của Aegon, Jaehaery đưa ra ý định ngồi lên Ngai Sắt, những người Lannisters đã tập hợp lại để ủng hộ Jaehaerys.

Cái chết của Vua Maegor và lên ngôi của Vua Jaehaery đã giúp cho Nhà Lannister gần gũi hơn với Ngai Sắt, mặc dù các những người Velaryons, the Arryns, Hightowers, Tullys, the Baratheons vẫn làm lu mờ tầm ảnh hưởng của họ. Lãnh chúa Tymond Lannister đã có mặt tại Đại Hội đồng năm 101 AC để bàn về quyết định kế vị, nổi tiếng với đoàn tuỳ tùng gồm ba trăm chư hầu, quân lính và những người hầu… và chỉ bị vượt mặt bởi Lãnh chúa Matthos Tyrell của Highgarden với năm trăm người trong toàn tuỳ tùng của ông. Lannisters đã chọn ủng hộ Hoàng tử Viserys trong các cuộc thảo luận. Một sự lựa chọn được ghi nhớ và tưởng thưởng vài năm sau đó, khi Viserys lên Ngai Sắt và phong người em sinh đôi của Lãnh chúa Jason Lannister, Ser Tyland trở thành chủ nhân quản tàu thuyền. Sau đó, Ser Tyland trở thành chủ quản ngân khố cho Vua Aegon Đệ Nhị, và mối quan hệ gần gũi của ông với Ngai Sắt cũng như vị trí có tầm ảnh hưởng trong triều đình đã mang anh trai ông, Lãnh chúa Jason đứng về phe của Aegon trong trận chiến Vũ điệu bầy Rồng.

Tuy nhiên, khi cuộc đấu tranh vương vị tiếp tục, Ser Tyland đã phải bị tra khảo tàn độc vì đã che giấu phần lớn vàng của của triều đình ở nơi Rhaenyra Targaryen không thể lấy được khi cô chiếm được King’s Landing. Và mối liên kết của Lannister với Ngai Sắt cũng chứng minh sự xui xẻo khi mà Kraken Đỏ cùng những kẻ cướp bóc tấn công vào westerlands không được bảo vệ khi Lãnh chúa Jason hành quân về phía đông theo lệnh của Aegon Đệ nhị. Những người ủng hộ của Nữ hoàng Rhaenyra đã gặp đội quân của Jason tại ngã giao nhau ở vùng Red Fork, nơi Lãnh chúa ason ngã xuống trong trận chiến, bị thương nặng bởi gã cận vệ tóc xám Pate Lá dài (được phong tước hiệp sĩ sau trận chiến, chiến binh thân thế thấp kém này được biết đến với cái tên Kẻ giết sư tử trong suốt phần đời còn lại của mình). Đội quân Lannister tiếp tục hành quân, giành chiến thắng dưới thời Ser Adrian Tarbeck, sau đó dưới thời Lãnh chúa Lefford, trước khi anh ta chết tại Fishfeed, nơi những người vùng phía tây bị tàn sát giữa ba đội quân.

Ser Tyland Lannister, trong khi đó, bị Nữ hoàng Rhaenyra giam trong ngục sau khi cô ta chiếm được King’s Landing. Tra tấn tàn bạo để buộc ông ta khai ra nơi đã cất giấu số lượng lớn vàng của hoàng gia. Ser Tyland kiên quyết không khai. Khi Aegon Đệ nhị và những người trung thành với ông giành lại được thành phố, Tyland được tìm thấy trong tình trạng bị mù loà, da thịt bị cắt xẻo và bị thiến. Thế nhưng sự thông thái của ông không bị mất đi và Vua Aegon giữ ông bên mình với chức chủ quản ngân khố. Trong những ngày cuối đời trên vương vị, Aegon Đệ nhị thậm chí đã gửi Ser Tyland đến Thành phố Tự trị để tìm kiếm những tay lính đánh thuê nhằm hỗ trợ cho ông ta trong việc chống lại con trai của Rhaenyra, Aegon Đệ tam tương lai và những người ủng hộ Aegon Đệ tam.

Một triều đại nhiếp chính theo sau, khi kết thúc cuộc chiến và vị vua mới, lúc này là Aegon Đệ tam chỉ mới 11 tuổi lên Ngai Sắt. Trong những hi vọng hàn gắn những vết thương quá lớn còn sót lại kể từ sự kiện Vũ điệu, Ser Tyland Lannister được phong làm Cánh tay của Nhà vua. Có lẽ những kẻ đã từng là kẻ thù của ông đều nghĩ rằng ông đã mù loà và tàn phế nên sẽ không đe doạ gì tới họ, nhưng Ser Tyland đã phục vụ vương quốc bằng tất cả tài năng của mình, trước khi ra đi vì Dịch cúm Mùa đông năm 133 AC.

Trong những năm sau đó, người Lannister đứng bên cạnh người Targaryen chống lại Daemon Blackfyre, dù cho những cuộc nổi loạn của Rồng Đen đã giành được những chiến thắng đáng chú ý ở westerlands – đặc biệt tại Lannisport và Răng Vàng, nơi Ser Quentyn Ball, hiệp sĩ nóng tính nổi tiếng với biệt danh Banh Lửa, đã giết chết Lãnh chúa Lefford và buộc Lãnh chúa Damon Lannister (sau này nổi tiếng với biệt danh Sư tử xám) phải rút lui.

Sau khi Sư tử xám qua đời năm 210 AC, con trai của ông là Tybolt kế vị, trở thành Lãnh chúa của Casterly Rock, và rồi hai năm sau đó chết đi một cách bất ngờ với rất nhiều những câu hỏi đặt ra cho cái chết của ông. Một người đàn ông trẻ tràn trề sức sống, Lãnh chúa Tybolt không hề có người nối dõi ngoại trừ một cô con gái, Cerelle, ba tuổi, trở thành Tiểu thư của Casterly Rock trong thời gian vô cùng ngắn ngủi. Vì trong vòng chưa đầy một năm, cô cũng chết, từ đó Rock, westerlands cùng tất cả sự giàu có và quyền lực của Nhà Lannister được truyền lại cho chú của cô, Gerold, em trai của Lãnh chúa Tybolt quá cố.

Những chư hầu của Gia tộc Lannister (ở giữa) và một vài gia tộc đáng chú ý ở quá khứ và hiện tại (theo chiều đồng hồ bắt đầu từ trên đỉnh): Crakehall, Brax, Clegane, Farman, Lefford, Reyne, Westerling, Payne, Marbrand, Lydden, Prester và Tarbeck

Một người thiên tài, được biết đến là cực kỳ thông minh, Gerold đã từng làm nhiếp chính cho cháu gái nhỏ của mình, nhưng sự ra đi đột ngột của cô bé ở độ tuổi còn quá nhỏ như vậy đã dấy lên những lời đồn thổi, và nó được thì thầm khắp nơi ở phía tây rằng, cả Tiểu thư Cerelle và Tybolt đều bị chết dưới tay Gerold.

Không có một người còn sống nào lúc này, có thể nói một cách chắn chắn liệu rằng có sự thật nào trong những lời thì thầm đó hay không, vì Gerold Lannister đã sớm tự chứng minh mình là một lãnh chúa đặc biệt sắc sảo, tài năng, công bằng và làm gia tăng đáng kể sự giàu có của Gia tộc Lannister, sức mạnh của Casterly Rock cũng như thương mại tại Lannisport. Ông cai trị westerlands trong ba mươi mốt năm, kiếm về cho mình danh xưng Gerold Vàng. Tuy nhiên, những bi kịch xảy ra với Nhà Lannister trong những năm sau đó là đủ bằng chứng cho những gì mà kẻ thù của Lãnh chúa Gerold đã nghi ngờ. Người vợ thứ hai yêu dấu của ông, Phu nhân Rohanne, đã biến mất một cách bí ẩn vào năm 230 AC, chưa đầy một năm sau khi sinh hạ con trai thứ tư và cũng là con trai út, Jason. Tywald, người con cả trong hai anh em sinh đôi, đã chết trong trận chiến năm 233 AC trong khi làm cận vệ cho Lãnh chúa Robert Reyne của Castamere trong Cuộc nổi dậy Peake. Lãnh chúa Robert cũng chết, để lại Ser Roger Reyne (Sư tử đỏ), con trai cả của ông, làm người thừa kế.

Cái chết quan trọng nhất từ ​​trước đến nay bắt nguồn từ Cuộc nổi dậy Peake chính là cái chết của Vua Maekar, nhưng sự hỗn loạn mà nó gây ra đã được ghi chép lại ở một nơi khác. Một sự kiến ít nổi tiếng hơn, nhưng không kém phần tồi tệ, là những tác động tàn khốc mà trận chiến đã gây ra đối với lịch sử phương tây. Tywald Lannister từ lâu đã được hứa hôn với cô em gái quyết đoán của Sư tử đỏ, Tiểu thư Ellyn. Cô gái có ý chí mạnh mẽ và nóng tính này, người đã nhiều năm dự đoán sẽ trở thành Phu nhân của Casterly Rock, luôn nung nấu giấc mơ đó. Sau khi cái chết của vị hôn phu, cô ấy đã thuyết phục anh trai sinh đôi của hôn phu, Tion, từ bỏ cô gái đã hứa hôn trước đó, con gái của Lãnh chúa Rowan vùng Goldengrove và kết hôn với cô ấy.

Lãnh chúa Gerold, người ta nói, phản đối hôn phối này, nhưng nỗi buồn, tuổi tác. và bệnh tật khiến ông chỉ là một cái bóng nhợt nhạt so với con người cũ, và cuối cùng ông đã nhường bước. Vào năm 235 AC, trong một đám cưới đôi tại Casterly Rock, Ser Tion Lannister đã đưa Ellyn Reyne về làm vợ, trong khi em trai Tytos cưới Jeyne Marbrand, con gái của Lãnh chúa Alyn Marbrand vùng Ashemark.

Hai lần góa vợ, và ốm yếu, Lãnh chúa Gerold đã không kết hôn lần nào nữa, vì vậy sau khi kết hôn, Ellyn của House Reyne trở thành Phu nhân của Casterly Rock một cách “hữu thực vô danh”.

Khi cha chồng của cô lui về với những quyển sách và dành thời gian trong phòng ngủ, Phu nhân Ellyn đã trang hoàng triều đình vô cùng lộng lẫy, dàn dựng một loạt các giải đấu và các phòng khiêu vũ tuyệt đẹp, lấp đầy Rock với các nghệ sĩ, người biểu diễn kịch câm, nhạc sĩ… và những người Gia tộc Reynes. Anh em của cô, Roger và Reynard luôn  ở bên cạnh cô và các chức tước, danh dự, đất đai đều do họ nắm giữ, cả những người chú, anh em họ, cháu trai và cháu gái của cô cũng có phần. Lãnh chúa Gerold, kẻ ngốc già, giờ đây gù lưng và được gọi là Lãnh chúa Cóc, nghe người ta nói rằng “Phu nhân Ellyn chắc chắn phải là một phù thủy, vì cô ta đã làm mưa làm gió trong Rock suốt cả năm trời”

Trong 236 AC, kẻ giả danh Daemon Blackfyre, Đệ tam, băng qua biển hẹp và câpk bến ở Massey’s Hook với Thép đắng và Quân đoàn vàng với ý định chiếm lấy Ngai Sắt. Vua Aegon Đệ ngũ triệu tập các lãnh chúa từ khắp Bảy vương quốc để chống lại hắn ta, và Cuộc nổi loạn Blackfyre Lần thứ tư bắt đầu.

Phu nhân Ellyn Reynevà Phu nhân Jeyne Marbrand ở triều đình của Lãnh chúa Gerold Lannister.

Cuộc nổi loạn kết thúc nhanh hơn tên giả dạng đã dự tính, ở Trận chiến Cây cầu Wendwater. Sau trận chiến, những thi thể của đã chết từ quân lính của Rồng đen làm nghẽn cả con sông Wendwater và trôi lềnh bềnh trên khắp mép con sông. Phe hoàng gia, chết chưa đến một trăm người… nhưng trong số đó có Ser Tion Lannister, người thừa kế của Casterly Rock.

Mất đi lần thứ hai đứa con trong “cặp song sinh vinh vang” tưởng chừng sẽ làm tan nát người cha đang đau buồn của họ, Lord Gerold. Nhưng ngạc nhiên thay, điều ngược lại đã xảy ra. Khi thi thể của Ser Tion được đặt yên nghỉ bên trong Casterly Rock, Gerold Vàng đã tự gồng mình lên và nắm giữ lại westerlands một lần nữa, cố gắng làm tất cả những gì có thể để chuẩn bị cho đứa con trai thứ ba của mình, cậu bé Tytos yếu đuối và không mấy hứa hẹn gì, kế thừa ông.

“Triều đại của Reynes” cũng đi tới hồi kết. Những người anh em của Phu nhân Ellyn sớm rời khởi Casterly Rock trở về Castamere, gia nhập với nhiều người Reynes khác.

Phu nhân Ellyn vẫn ở lại, nhưng tầm ảnh hưởng trở nên mờ nhạt, trong khi ở Phu nhân Jeyne thì lại tăng lên. Chẳng mấy chốc, cuộc ganh đua giữa vợ góa của Ser Tion và vợ của Tytos đã trở nên vô cùng kinh tởm, nếu những tin đồn của Học giả Beldon đưa ra có thể tin được. Beldon nói rằng, vào năm 239 AC, Ellyn Reyne đã bị buộc tội về việc lên giường với Tytos Lannister, thúc giục anh ta bỏ vợ sang một bên và cưới cô ta. Tuy nhiên, chàng trai trẻ Tytos (lúc đó mới 19 tuổi) đã nhận thấy vợ của anh trai mình là góa phụ quá đáng sợ nên anh đã không xuất hiện hôm đó. Nhục nhã, anh chạy lại bên vợ để thú tội và cầu xin cô tha thứ.

Phu nhân Jeyne sẵn lòng bỏ qua cho chồng nhưng không thể dung thứ cho người chị em chồng của cô, và không ngần ngại trình bày về vụ việc này Lãnh chúa Gerold. Ngay lập tức, lãnh chúa quyết định tống cổ Ellyn Reyne ra khỏi Casterly Rock vĩnh viễn bằng cách tìm cho cô ta một người chồng mới. Những con quạ bay đi, và một cuộc phối hôn vội vàng đã được thực hiện. Trong vòng nửa tháng, Ellyn Reyne được chỉ định kết hôn với Walderan Tarbeck, Lãnh chúa của Tarbeck Hall, một lãnh chúa có khuôn mặt đỏ ửng, goá vợ năm mươi lăm tuổi vì một tai nạn, một gia tộc đầy danh giá nhưng nghèo khó.

Ellyn Reyne, giờ đây là Phu nhân Tarbeck, rời khỏi Casterly Rock với chồng, không bao giờ quay trở lại nhưng sự ganh đua giữa cô và Phu nhân Jeyne không hề chấp dứt. Mà thậm chí sự ganh đua này còn trở nên dữ dội hơn với cụm từ mà Lãnh chúa Cóc nói đến: Cuộc chiến Tử cung. Mặc dù Phu nhân Ellyn đã không thể trao cho Ser Tion một người thừa kế, nhưng cô lại tỏ ra mắn đẻ hơn khi ở với Walderan Tarbeck (người, cần lưu ý, có rất nhiều con trai từ hai cuộc hôn nhân đầu tiên của ông), khi cho ông hai người con gái và một con trai. Phu nhân Jeyne đáp lại bằng những đứa con của chính mình, đứa bé đầu tiên là con trai. Anh ta được đặt tên là Tywin, và các câu chuyện kể lại rằng khi ông nội của thằng bé, Gerold làm xù mái tóc vàng của đứa bé, nó đã cắn ngón tay của ông.

Những đứa trẻ được sinh tiếp theo đều có một con đường sáng lạng, nhưng Tywin, con cả, là đứa cháu duy nhất mà lãnh chúa biết đến. Năm 244 AC, Gerold Vàng chết vì vấn đề ở bàng quang, không thể đi tiểu được. Năm 24 tuổi, Tytos Lannister, con trai cả còn sống sót của ông, trở thành Lãnh chúa của Casterly Rock, Tấm khiên của Lannisport và Bảo hộ phương Tây.

Tất cả những danh xưng đó rõ ràng là không phù hợp với anh ta. Lãnh chúa Tytos Lannister có nhiều đức tính. Hiếm khi giận giữ và nhanh chóng tha thứ, anh thấy ai cũng tốt, dù lớn hay nhỏ, và quá quá tin tưởng. Anh ta được mệnh danh là Sư tử Cười vì cách cư xử vui vẻ của anh ta, và trong một thời gian, phương tây đã cười nhạo anh ta… nhưng ngay sau đó không còn gói ghém trong vùng westerlands nữa.

Khi các vấn đề được đưa ra, Lãnh chúa Tytos tỏ ra yếu đuối và thiếu quyết đoán. Anh ta không có hứng thú với chiến tranh và cười ha hả vào những lời lăng mạ mà hầu hết các bậc tiền bối của anh ta sẽ hét lên cùng thanh kiếm của họ. Nhiều người nhìn thấy trong điểm yếu của anh ta một cơ hội để nắm bắt quyền lực, sự giàu có và đất đai cho chính họ. Một số người đã vay rất nhiều từ Casterly Rock, sau đó không hề trả các khoản vay. Khi thấy rằng Lãnh chúa Tytos sẵn sàng gia hạn các khoản nợ như vậy, thậm chí còn tha thứ cho họ, các thương nhân  quen thuộc từ Lannisport và Kayce cũng bắt đầu xin vay.

Các sắc lệnh của Lãnh chúa Tytos đều bị gạt sang một bên, và tham nhũng, tham ô dần trở nên phổ biến.

Ở những bữa tiệc và khiêu vũ, những khách mời tự do cười nhạo vị lãnh chúa này, thậm chí lúc họ đang diện kiến trực tiếp ông ta. “Vặn đuôi sư tử”, trò trêu chọc này được gọi như thế, các hiệp sĩ trẻ và thậm chí cả các cận vệ cùng đua tranh nhau xem ai có thể đưa ra câu chuyện trêu chọc thú vị nhất. Người ta nói rằng không ai cười to hơn những trò đùa này hơn chính Lãnh chúa Tytos.

Học giả Beldon, ở một trong những lá thư gửi đến Citadel, đã viết, “Lãnh chúa của ông chỉ muốn được yêu thương. Vì vậy, anh ta cười, và không muốn xúc phạm ai, luôn tha thứ, và ban tặng danh dự, địa vị cùng những món quà xa xỉ cho những người chế cười nhạo và chế giễu anh ta, suy nghĩ để có được lòng trung thành của họ. Tuy nhiên, anh ta càng cười và cho đi, họ càng coi thường anh ta”

Khi sức mạnh của Nhà Lannister suy yếu, những gia tộc khác phát triển mạnh mẽ hơn, thách thức hơn và mất trật tự hơn. Và năm 254 AC, ngay cả các lãnh chúa nằm ngoài biên giới của westerlands đã nhận ra rằng sư tử của Casterly Rock không còn là một con thú đáng sợ.

Cuối năm đó, Lãnh chúa Tytos đã đồng ý cưới cô con gái bảy tuổi của mình, Genna, cho một đứa con trai của Walder Frey, Lãnh chúa vùng Crossing. Mặc dù mới mười tuổi, Tywin đã tố cáo sự hứa hôn trong bằng những lời lẽ khinh miệt. Lãnh chúa Tytos đã không mủi lòng thay đổi ý định, nhưng nhiều người vẫn có thể thấy rằng đứa trẻ không sợ hãi, gan dạ này đã cứng rắn hơn cả độ tuổi của nó và không có gì giống như người cha luôn thân thiện của mình.

Không lâu sau, Lãnh chúa Tytos phái người thừa kế của mình đến King’s Landing, để phục vụ như là một người rót bia tại triều đình của Vua Aegon. Kevan, con trai thứ hai của ông, cũng được gửi đi, làm vai trò người hầu cận và sau đó là cận vệ của Lãnh chúa vùng Castamere.

Lâu đời, giàu có và quyền lực, Reynes đã phát triển thịnh vượng từ những lỗi lầm Lãnh chúa Tytos. Roger Reyne, Sư tử đỏ, rất nhiều người lo sợ vì kỹ năng chiến đấu của anh ta; nhiều người coi anh ta là thanh kiếm nguy hiểm nhất ở westerlands. Anh trai của anh, Ser Reynard, cũng quyến rũ và xảo quyệt như sự nhanh nhẹn và mãnh mẽ của Ser Roger vậy.

Khi Reynes trỗi dậy, các đồng minh thân cận của họ cũng vậy, trong đó có người Tarbecks của Tarbeck Hall. Sau nhiều thế kỷ dần suy tàn, gia tộc nghèo khổ nhưng lâu đời này đã bắt đầu phát triển mạnh mẽ, nhờ một phần lớn vào Phu nhân Tarbeck mới, đó là Ellyn Reyne trước đây.

Mặc dù bản thân cô vẫn không được chào đón tại Rock, Phu nhân Ellyn đã cố gắng lấy một lượng vàng lớn từ Nhà Lannister thông qua các anh em của mình, vì Lãnh chúa Tytos rất khó từ chối Sư tử đỏ. Những khoản tiền mà cô sử dụng nhằm khôi phục đổ nát đó chính là Tarbeck Hall, xây dựng lại bức tường bao quanh nó, củng cố các tòa tháp và trang bị cho nó sự huy hoàng nhằm cạnh tranh với bất kỳ lâu đài nào ở phía tây.

Vào năm 255 AC, Lãnh chúa Tytos đã tổ chức lễ chúc mừng sự ra đời của đứa con trai thứ tư tại Casterly Rock, nhưng niềm vui của anh sớm chuyển sang nỗi buồn. Người vợ yêu dấu, Phu nhân Jeyne, không thể hồi phục sau khi chuyển dạ, và chết trong vòng một tháng sau khi sinh Gerion Lannister. Mất mát của cô là một đòn giáng mạnh vào lãnh chúa. Từ ngày đó trở đi, không ai gọi anh là Sư tử Cười nữa.

Những năm sau đó cũng ảm đạm không kém gì những năm khác trong suốt lịch sử lâu dài của westerlands Các vấn đề ở phía tây trở nên tồi tệ đến mức Ngai Sắt cảm thấy buộc phải can thiệp. Ba lần Vua Aegon V đã phái các hiệp sĩ của mình đến để lập lại trật tự cho westerlands, nhưng xung đột lại bùng lên ngay khi người của nhà vua rời đi. Khi Nhà vua bị diệt vong trong thảm kịch tại Summerhall năm 259 AC, vấn đề ở phía tây còn xấu hơn nữa, đối với vị vua mới, Jaehaerys II Targaryen, đã thiếu sức mạnh ý chí của mình và bị lôi kéo vào Cuộc chiến của các vị vua Chín xu.

Một ngàn hiệp sĩ và mười ngàn quân lính tiến về vùng chiến sự từ westerlands theo lời kêu gọi của nhà vua, nhưng Lãnh chúa Tytos không nằm trong số đó. Người anh em lãnh chúa đã chỉ huy thay cho anh ta, nhưng vào năm 260 AC, Ser Jason Lannister đã chết ở Bloodstone. Sau khi chết, Ser Roger Reyne nắm quyền chỉ huy của đội quân westerlands còn lại và đưa họ đến một số chiến thắng đáng chú ý.

Ba người con trai lớn của Lãnh chúa Tytos cũng hoàn thành bổn phận của mình tại Stepstones. Được phong tước hiệp sĩ vào đêm trước cuộc giao chiến, Ser Tywin Lannister đã chiến đấu cùng đoàn quân của người thừa kế trẻ, Aerys, Hoàng tử của Dragonstone, và được vinh dự phong cho anh ta tước hiệp sĩ ở cuối cuộc chiến. Kevan Lannister, cận vệ Sư tử đỏ, cũng giành được chiến thắng của mình và được chính hiệp sĩ Roger Reyne phong tước hiệp sĩ. Em trai Tygett của họ còn quá trẻ để được phong tước hiệp sĩ, nhưng lòng dũng cảm và kỹ năng vũ khí của anh ta đã được mọi người chú ý, vì anh ta đã giết một người đàn ông trưởng thành trong trận chiến đầu tiên của anh ta và ba người nữa trong các trận chiến sau đó, một trong số họ là hiệp sĩ của Binh đoàn vàng. Tuy nhiên, trong khi đàn con của mình đang chiến đấu ở Stepstones, Tytos Lannister vẫn ở Casterly Rock, một trong số một vài phụ nữ trẻ từ một gia tộc thấp kém đã lọt vào mắt xanh của ông khi phục vụ như vú nuôi cho cậu con trai út của lãnh chúa.

Lãnh chúa Tytos Lannister và người thừa kế của ông, Ser Tywin

Cuối cùng sự trở lại của các con trai của Lãnh chúa Tytos từ cuộc chiến đã báo trước cho sự thay đổi. Trở nên mạnh mẽ từ trận chiến, và tất cả đều nhận thức được sự coi thường mà các lãnh chúa của vương quốc đang hướng về cha mình, Ser Tywin Lannister đã lập tức lên kế hoạch để khôi phục niềm kiêu hãnh và sức mạnh của Casterly Rock. Vị lãnh chúa đã phản kháng nhưng nhanh chóng trở nên yếu đuối, người ta kể lại như thế, sau đó lui về trở lại vòng tay của cô vú nuôi trong khi người thừa kế của ông nắm quyền chỉ huy.

Ser Tywin bắt đầu bằng cách yêu cầu hoàn trả tất cả vàng mà Lãnh chúa Tytos đã cho mượn. Những người không thể trả tiền được yêu cầu gửi con tin đến Casterly Rock. Năm trăm hiệp sĩ, cựu chiến binh hung tợn và dày dạn kinh nghiệm của Stepstones, được thành dưới sự chỉ huy của em trai Ser Tywin, Ser Kevan, và tấn công để giải phóng phương tây khỏi lũ hiệp sĩ cướp bóc và những kẻ ngoài vòng pháp luật.

Một số người nhanh chóng đi đến kết luận. “Con sư tử đã thức dậy”, Ser Harys Swyft đã nói như thế, Hiệp sĩ Cánh đồng ngô, khi các chủ nợ đến cổng lâu đài của ông ta. Không thể trả được nợ, anh ta đã giao con gái cho Ser Kevan làm con tin. Nhưng ở những nơi khác, các chủ nợ đã gặp phải sự kháng cự và thách thức công khai. Lãnh chúa Reyne được cho là đã cười lớn khi học giả của ông ta đọc các sắc lệnh của Ser Tywin, và ông ta cũng khuyên bạn bè và chư hầu của mình không cần làm gì cả.

Lãnh chúa Walderan Tarbeck lại lựa chọn phản ứng thiếu khôn ngoan khác. Ông ta cưỡi ngựa đến Casterly Rock để phản đối, tự tin vào khả năng của mình trong việc thị uy Lãnh chúa Tytos và buộc ông ta phải hủy bỏ các sắc lệnh của con trai mình. Nhưng thay vào đó, ông ta thấy mình phải đối mặt với Ser Tywin, và Tywin đã tống ông ta vào ngục tối.

Với việc Lãnh chúa Walderan trong ngục, Tywin Lannister chắc chắn Tarbecks sẽ chịu “ói” ra số nợ. Nhưng Phu nhân Tarbeck đã nhanh chóng dập tắt ý nghĩ đó. Thay vào đó, người phụ nữ đáng gờm này đã phái các hiệp sĩ của mình đi và bắt ba người Lannisters. Hai trong số những người bị bắt là người Lannisters của Lannisport, họ hàng xa với Lannisters của Casterly Rock, nhưng người thứ ba là một cận vệ trẻ, Stafford Lannister, con trai cả và là người thừa kế của anh trai quá cố của Lãnh chúa Tytos, Ser Jason.

Cuộc khủng hoảng đã khiến Lãnh chúaTytos rời xa cô vú nuôi đủ lâu để lấy lại quyền hành của thừa kế có ý chí mạnh mẽ của mình. Ông không chỉ ra lệnh thả Lãnh chúa Tarbeck và không được gây hại gì cho ông ta, mà thậm chí đi xa đến mức xin lỗi cũng như bỏ qua cho ông ta những khoản nợ.

Để bảo đảm an toàn việc trao đổi con tin, Lãnh chúa Tytos nhờ vả sự giúp đỡ của em trai Phu nhân Tarbeck, Ser Reynard Reyne. Nơi cai trị đáng sợ của Sư tử đỏ tại Castamere đã được chọn để tổ chức buổi gặp mặt. Ser Tywin đã từ chối tham dự, vì vậy, chính Ser Kevan đã giao trả lại Lãnh chúa Walderan, trong khi Phu nhân Tarbeck tự mình giao trả Stafford và những anh em họ của anh ta. Lãnh chúa Reyne đã tổ chức tất cả các bữa tiệc, và một buổi trình diễn tuyệt vời về lòng nhân ái đã được thực hiện, với Lannisters và Tarbecks cùng cụng ly chúc mừng, trao đổi quà tặng và những nụ hôn, và thề sẽ ở bên nhau những người bạn chân thành “mãi mãi về sau”.

Nhưng cái vĩnh hằng đó kéo dài không quá một năm, Đại học sĩ Pycelle đã có những chú ý sau đó. Tywin Lannister, người không có mặt trong bữa tiệc của Sư tử đỏ, chưa bao giờ suy yếu trong quyết tâm của mình để đưa những chư hầu quá ngạo mạn này phải phục tùng. Cuối năm 261 AC, anh ta đã gửi những con quạ đến Castamere và Tarbeck Hall, yêu cầu Roger và Reynard Reyne, Lãnh chúa và Phu nhân Tarbeck đến diện kiến tại Casterly Rock, để “trả lời về tội ác của mình”. Thay vào đó, Reynes và Tarbeck đã chọn sự thách thức, và Ser Tywin chắc chắn biết họ sẽ làm thế. Cả hai gia tộc bắt đầu nổi dậy chống đối công khai, từ bỏ lời thề trung thành với Casterly Rock.

Vì vậy, Tywin Lannister đã kêu gọi các chư hầu. Anh ta không cần sự cho phép từ người cha, thậm chí còn không thèm thông báo cho ông ta về ý định của anh ta, mà tự mình cưỡi ngựa chỉ huy năm trăm hiệp sĩ và ba ngàn quân lính cùng các cung thủ.

Gia tộc Tarbeck là người đầu tiên cảm nhận được cơn thịnh nộ của Ser Tywin. Đội quân của Lannister tấn công nhanh đến nỗi các chư hầu và những người ủng hộ Lãnh chúa Walderan, không có thời gian để tập hợp. Một cách ngu xuẩn, vị lãnh chúa này đã cưỡi ngựa đến giáp mặt với đội quân của Ser Tywin, đi cùng chỉ có các hiệp sĩ thân cận (household knights) bên cạnh. Trong một trận chiến ngắn ngủi và tàn khốc, đội quân Tarbecks bị tan vỡ và tàn sát. Lãnh chúa Walderan Tarbeck và các con trai của ông bị chặt đầu, cùng với các cháu trai và anh em họ của ông, chồng những người con gái của ông, và bất kỳ người đàn ông nào mang ngôi sao màu xanh bạc bảy cánh trên khiên hoặc áo choàng của mình đều nhuốm máu của quân Tarbeck. Và khi đội quân của Lannister bắt đầu hành quân trở lại đến Tarbeck Hall, những cái đầu của Lãnh chúa Walderan và các con trai của ông đi trước, xiên trên những ngọn giáo.

Khi đội quân Lannister ngày càng tiến gần đến, Phu nhân Ellyn Tarbeck đã đóng cổng thành và gửi quạ đến Castamere, triệu tập anh em của cô. Tin tưởng vào những bức tường của mình, Phu nhân Tarbeck bảo đảm đội quân của Tywin sẽ buộc phải vây hãm trong thời gian dài, nhưng những cỗ máy vây hãm đã sẵn sàng trong vòng một ngày, và những bức tường đó đã chứng minh chẳng giúp được gì nhiều khi một hòn đá lớn bay qua chúng và rơi xuống lâu đài. Phu nhân Ellyn và con trai Tion Đỏ đã chết khi căn hầm đột ngột sập xuống. Tất cả sự kháng cự tại Tarbeck Hall đã kết thúc ngay sau đó, và cánh cổng được mở ra cho đội quân Lannister. Tywin Lannister sau đó đã ra lệnh cho thiêu trụi Tarbeck Hall. Lâu đài bị đốt cháy suốt một ngày một đêm, cho đến không còn gì sót lại ngoài lớp vỏ bị cháy đen. Sư tử đỏ đến kịp lúc để nhìn thấy ngọn lửa. Hai ngàn quân lính cưỡi ngựa cùng ông ta – đó là toàn bộ lực lượng ông ta có thể tập hợp được trong thời gian ngắn.

Tywin Lannister có sức mạnh gấp ba lần Sư tử đỏ, hầu hết các báo cáo đều đồng ý; một số người thì khăng khăng Lannisters đông hơn Reynes năm lần. Hy vọng điều bất ngờ có thể mang lại thắng lợi, Roger Reyne dóng kèn phát lệnh tấn công và phi ngựa lao thẳng về phía trại của Ser Tywin. Sau cú sốc đầu tiên, quân Lannisters đã nhanh chóng khôi phục hàng ngũ và số lượng của họ nhanh chóng lên tiếng. Lãnh chúa Reyne không còn cách nào khác ngoài quay đầu bỏ chạy, khiến gần một nửa người của anh ta chết trên chiến trường. Một cơn mưa tên bắn đuổi theo những kẻ cưỡi ngựa tháo chạy khỏi trại; một mũi tên trúng vào giữa vai Lãnh chúa Reyne, đâm xuyên qua tấm giáp lưng. Sư tử đỏ lúc đó vẫn ngồi trên lưng ngựa và chỉ ngã khỏi ông ta được đưa trở lại Castamere.

Đội quân Lannister đến Castamere ba ngày sau đó. Giống như Casterly Rock, vị trí của Gia tộc Reyne trước đây bắt đầu là một hầm mỏ. Những mạch vàng và bạc phong phú đã khiến Reynes trở nên giàu có như những người Lannisters trong Kỷ Anh hùng; để bảo vệ sự giàu có của họ, họ đã dựng lên những bức tường bao bọc lối vào mỏ của họ, đóng nó lại bằng một cánh cổng bằng gỗ sồi và được phòng ngự bởi một đôi tháp cao. Tiếp đó là hệ thống thành luỹ và các sảnh, nhưng khi đi vào sâu hơn các hầm mỏ, và cuối cùng khi vàng lộ diện, chúng ta sẽ được chứng kiến các sảnh lớn, phòng trưng bày và những chiếc giường ngủ ấm cúng và một phòng khiêu vũ rộng lớn. Nhìn bề ngoài, Castamere có vẻ là một nơi hết sức khiêm tốn, một chỗ ngồi phù hợp cho một hiệp sĩ được ban đất đai hoặc lãnh chúa nhỏ, nhưng những người nắm bí mật của nó biết rằng chín phần mười của lâu đài nằm dưới mặt đất.

Giờ đây Reynes đã rút lui vào những căn phòng sâu bên trong. Bị sốt và yếu do mất máu, Sư tử đỏ không ở trong tình trạng phù hợp để chỉ huy. Ser Reynard, em trai ông, nhận lệnh thay anh. Ít cứng đầu hơn nhưng xảo quyệt hơn anh trai mình, Reynard biết rằng không có người để bảo vệ các bức tường của lâu đài, vì vậy ông ta đã từ bỏ phía trên mặt đất hoàn toàn cho kẻ thù và trở lại dưới lòng đất. Khi tất cả người dân đã an toàn trong các đường hầm, Ser Reynard đã gửi lời đến Ser Tywin ở trên, đưa ra các điều khoản. Nhưng Tywin Lannister đã hồi đáp yêu cầu của Ser Reynard bằng câu trả lời danh dự nào. Thay vào đó, ông ra lệnh rằng các hầm mỏ phải bị bịt chặt. Với cuốc, rìu và đuốc, các thợ mỏ của chính Tywin ta đã đổ xuống hàng tấn đá và đất, chôn vùi các cổng lớn của các mỏ cho đến khi không còn lối vào cũng như lối thoát. Khi đã xong, Tywin hướng sự chú ý đến dòng suối nhỏ, chảy xiết, nuôi dưỡng hồ nước trong xanh bên cạnh lâu đài mang tên Castamere. Mất chưa tới một ngày để làm con đập cho dòng suối và mất chỉ hai ngày để làm chệch hướng đi của con suối đến lối vào hầm mỏ gần nhất.

Đất và đá bịt kín hầm mỏ đến nỗi một con sóc còn không thể chui qua, chứ đừng nói đến một con người… nhưng nước thì vẫn chảy xuống.

Ser Reynard đã đưa hơn ba trăm đàn ông, phụ nữ và trẻ em vào hầm mỏ. Không một ai trồi lên được. Một vài trong số những lính canh gác được chỉ định ở các lối vào mỏ nhỏ nhất và xa nhất báo cáo đã nghe thấy những tiếng la hét nhợt nhạt phát ra từ bên dưới lòng đất trong một đêm, nhưng khi bình minh ló dạng, những viên đá trở nên im bặt.

Chưa có ai từng mở lại những hầm mỏ của Castamere. Sảnh và thành luỹ bên trên bị đốt trụi bởi Tywin Lannister, đứng đó trống rỗng cho tới ngày nay, một minh chứng câm lặng cho số phận dự báo trước đối với những kẻ đủ ngu ngốc để đem quân chống lại những con sư tử của Rock.

Năm 262 AC, Vua Jaehaerys Đệ nhị chết ở King’s Landing, trị vị Ngai Sắt chỉ vỏn vẹn ba năm. Con trai Aerys của ông, Hoàng tử của Dragonstone, kế ngôi với danh xưng Vua Aerys Đệ nhị. Hành động đầu tiên khi trở thành vua – và cũng là hành động sáng suốt nhất, nhiều người đã nói như vậy – đó là triệu hồi người bạn thời thơ ấu Tywin Lannister từ Casterly Rock và phong anh ta trở thành Cánh tay của Nhà vua.

Ser Tywin ngoài việc chỉ mới hai mươi và là người trẻ nhất từng phục vụ với địa vị Cánh tay của Nhà vua, thì cách xử lý của ông khi giải quyết sự trỗi dậy của Gia tộc Reynes và Tarbecks khiến ông vô cùng được tôn trọng, thậm chí là sợ hãi, trên khắp Bảy Vương quốc. Em họ của ông, Tiểu thư Joanna, con gái của người em trai quá cố của Lãnh chúa Tytos, Ser Jason, lúc này đã ở King’s Landing; cô phục vụ như một hầu gái và người bạn của Rhaella kể từ năm 259 AC. Cô ấy và Ser Tywin đã kết hôn một năm sau khi anh trở thành Cánh tay Nhà vua trong một buổi lễ xa hoa và long trọng tại Đại điện Baelor, do chính Vua Aerys chủ trì tiệc cưới và nghi lễ động phòng. Năm 266 AC, Phu nhân Joanna sinh một cặp sinh đôi, một trai và một gái. Lúc này, người em trai của Ser Tywin cũng đã kết hôn, cô dâu là con gái của Ser Harys Swyft của vùng Cornfield, cô gái đã bị cha gửi cho Ser Kevan làm con tin vì những món của người cha.

Vào năm 267 AC, Lãnh chúa Tytos Lannister bị truỵ tim khi ông đang leo lên cái thang dốc đứng dẫn đến giường tình nhân của mình (cuối cùng, vị lãnh chúa cũng đã gạt bỏ cô vú nuôi, và bị mê hoặc bởi một cô con gái  của thợ làm nến). Vì vậy, ở tuổi hai mươi lăm, Tywin Lannister trở thành Lãnh chúa của Casterly Rock, Tấm khiên của Lannisport và Hộ vệ Phương tây. Với việc Sư tử cười cuối cùng cũng yên nghỉ, Gia tộc Lannister chưa bao giờ hùng mạnh hơn hay đảm bảo hơn lúc này. Những năm sau đó là những năm vàng, không chỉ đối với vùng westerlands, mà còn cho tất cả Bảy Vương quốc.

Tuy nhiên, có một con sâu bên trong quả táo, vì sự điên cuồng ngày càng tăng của Vua Aerys Đệ nhị Targaryen đã sớm làm hỏng tất cả những gì Tywin Lannister cố gắng gây dựng. Vị Lãnh chúa cũng chịu tổn thất lớn về cá nhân, vì người vợ yêu dấu của ông, Phu nhân Joanna, đã chết vào năm 273 AC trong khi sinh một đứa trẻ bị biến dạng ghê gớm. Với cái chết của cô, Đại học sĩ Pycelle đã quan sát, và nhận thấy niềm vui đã không còn đối với Tywin Lannister, nhưng anh vẫn tiếp tục thực hiện  trách nhiệm của mình. Ngày qua ngày, năm lại năm, Aerys Đệ nhị ngày càng trở nên chống đối Cánh tay của mình, chống lại người bạn thời thơ ấu, khiến anh phải chịu đựng những lời trách móc, sự thất bại và sỉ nhục. Tất cả điều này Lãnh chúa Tywin đều chịu đựng, nhưng khi nhà vua ban cho con trai và người thừa kế, Ser Jaime, là một một hiệp sĩ của Đội vệ vương, anh ta không thể chịu đựng được nữa. Lãnh chúa Tywin cuối cùng đã từ chức Cánh tay vào năm 281 AC.

Không có lời khuyên của người đàn ông mà nhà vua đã dựa dẫm quá lâu, cộng thêm việcc bao quanh toàn những kẻ nịnh hót và mưu mô, Vua Aerys II đã sớm bị nuốt chửng hoàn toàn bởi sự điên rồ của anh ta khi vương triều rơi xuống thành từng mảnh xung quanh.

Các sự kiện của Cuộc nổi loạn Robert đã được tiết lộ ở nơi khác và không cần kể lại ngoài chi tiết đáng lưu ý rằng Lãnh chúa Tywin đã dẫn đầu một đội quân Lannister vĩ đại rời khỏi vùng phía tây để thâu tóm Kong’s Landing và Tháp đỏ cho Robert Baratheon. Khoảng ba trăm năm trị vì, nhà Targaryen đã bị kết liễu bởi những thanh kiếm của Lãnh chúa Tywin và quân đội phía tây của ông. Một năm sau, Vua Robert Đệ nhất Baratheon cưới con gái Lãnh chúa Tywin, Tiểu thư Cersei, làm vợ, gia nhập hai trong số những gia tộc lớn nhất và cao quý nhất trong toàn cõi Westeros.

3. Casterly Rock

Casterly Rock là một nơi cai trị cổ xưa của Gia tộc Lannister, là một lâu đài không hề tầm thường. Mặc dù được bao quanh bằng những toà tháp lớn nhỏ và các tháp canh, với những bức tường đá, cổng bằng gỗ sồi và cổng song sắt bảo vệ mọi lối ra rào, nhưng pháo đài cổ này thật ra là một tảng đá khổng lồ bên cạnh Biển Hoàng hôn, một tảng đá mà một số người cho rằng trông giống như một con sư tử đang nghỉ ngơi khi mặt trời lặn và màn đêm buông xuống.

Rock đã là nơi cư ngụ của con người trong hàng ngàn năm. Trước khi có sự xuất hiện của Tiền nhân, có vẻ như những đứa trẻ của rừng rậm và những người khổng lồ đã làm nhà của họ trong những cấu trúc hang động lớn được chạm khắc bởi biển cả. Gấu, sư tử, chó sói và dơi cũng đã được biết đến cũng từng trú ngụ ở nơi đây, cùng với vô số sinh vật nhỏ hơn.

Hàng trăm hầm mỏ xâm nhập vào tận các phần thấp hơn của Rock, nơi có nhiều mạch vàng có màu đỏ và máu vàng chưa chạm tới trong Rock ngay cả sau hàng ngàn năm khai thác. Những người Casterlys là những người đầu tiên bắt đầu đục đẽo thành các sảnh và phòng ốc từ các hầm mỏ, và họ đã thiết lập một vành đai vòng cung trên đỉnh Rock, từ đó họ có thể quan sát lãnh thổ của họ.

The Rock có chiều cao gấp ba lần chiều cao của Bức tường hoặc Hightower của Oldtown. Chiều dài gần 20 dặm từ tây sang đông, với rất nhiều các các đường hầm, ngục tối, nhà kho, doanh trại, hội trường, chuồng ngựa, cầu thang, sân bãi, ban công và vườn. Thậm chí còn có một cây thần quen thuộc, dù cho cây weirwood mà phát triển ở đây được xem là một sự kỳ lạ, những cái rễ xoắn tít và đan cài vào nhau nhưng lại lấp đầy cả cái hang mà nó mọc lên, kìm hãm tất cả những cây cối khác phát triển.

The Rock thậm chí còn có cảng bên trong, cùng với bến tàu và cầu cảng nơi đóng tàu, vì biển đã chạm khắc những hang động lớn vào mặt phía tây của nó, cổng tự nhiên sâu và đủ rộng cho những con tàu dài và thậm chí cả hàng hóa ra vào bốc dỡ tại đây.

Hàm Sư tử – hang động tự nhiên khổng lồ tạo thành lối cổng chính vào bên trong Rock – cao hai trăm feet từ sàn đến trần nhà. Trong nhiều thế kỷ, nó đã được mở rộng và cải thiện, và bây giờ người ta nói rằng hai mươi kỵ binh có thể cưỡi bên cạnh nhau trên những bậc thang rộng của nó.

Casterly Rock chưa bao giờ bị bão hoặc bao vây. Không có lâu đài nào trong Bảy Vương quốc lớn hơn, giàu có hơn hoặc được bảo vệ tốt hơn. Truyền thuyết nói rằng Visenya Targaryen, khi nhìn thấy nó, cảm ơn các vị thần mà Vua Loren đã cưỡi ngựa để đối mặt với anh trai Aegon trên Cánh đồng Lửa, vì nếu anh ta vẫn ở trong Rock, thì ngay cả lửa rồng cũng chẳng làm gì được anh ta.

Những Lãnh chúa của Casterly Rock đã thu thập được nhiều kho báu qua hàng thế kỷ, và những cảnh tượng bên trong Rock  – đặc biệt là Phòng trưng bày Vàng, với các đồ trang trí và tường được mạ vàng, và Hội trường Anh hùng, nơi những chiếc áo giáp đắt tiền được mặc bởi một trăm hiệp sĩ, lãnh chúa và các vị vua đứng  đứng trong một phiên gác vĩnh hằng – có được danh tiếng hoàn toàn xứng đáng ở khắp Bảy vương quốc, thậm chí ở những vùng đất bên kia biển hẹp.

Nguồn BapStory
Bình luận
Loading...