Ung thư thanh quản và hành trình tìm lại giọng nói – Kỳ 1: Suy sụp

0 2

Những triệu chứng ban đầu

Cách đây khoảng gần 7 năm, bác tôi – người nông dân nghèo ở vùng quê yên bình này bỗng nhiên thấy khàn tiếng, ban đầu bác cũng chủ quan không nghĩ nhiều, tặc lưỡi cho rằng thời tiết trái gió trở trời, nó khàn tiếng mấy ngày là trở lại bình thường ngay thôi. Nhưng rồi mọi chuyện không đơn giản như vậy. Tình trạng khàn tiếng ngày càng tăng dần. Trước đây hàng xóm láng giềng ai cũng bảo: “Ông Thanh là chưa thấy người đã thấy tiếng”, vậy mà giờ đây giọng nói bác cứ thều thào, khàn khàn. Điều này làm bác buồn bực rất nhiều. Bên cạnh đó, bác còn bị đau họng, tình trạng sức khỏe giảm sút rõ rệt…

Ảnh minh họa.

Hành trình đi tìm chẩn đoán cho căn bệnh

Anh họ tôi xin nghỉ việc và đưa bác xuống bệnh viện huyện khám bệnh. Sau khi hỏi bệnh, thăm khám lâm sàng, bác tôi nhận được chẩn đoán xác định là: Theo dõi viêm họng cấp. Do tình trạng khá trầm trọng, bác vào khoa Nội để điều trị nội trú với các thuốc: kháng sinh (Cefixime), giảm nề (Alphachymotrypsin), vitamin C và sinh tố. Vậy là để chăm sóc cho bác trong thời gian nằm viện, bá tôi lúc ấy đang làm ở xưởng chế biến thuốc lá cũng xin nghỉ việc để đến bệnh viện. Qua gần 3 tuần điều trị tại bệnh viện huyện mà tình trạng bệnh không thuyên giảm, gia đình tôi xin cho bác ra viện.

Về nhà, khi cả nhà đang bàn bạc thống nhất xem nên đưa bác đi tới viện nào điều trị thì tình cờ, người bà con xa của bà Nội tôi từ Hà Nội về chơi, và khuyên gia đình tôi đưa bác đi khám tại Bệnh viện Tai Mũi Họng Trung Ương. Thế là, lại một lần nữa, anh họ đưa bác tôi xuống Thủ đô khám bệnh. Qua một hồi hỏi về tiền sử, bệnh sử, thăm khám tỉ mỉ và những xét nghiệm cận lâm sàng ban đầu, bác được chẩn đoán sơ bộ ung thư hạ họng và được tiến hành thủ thuật lấy bệnh phẩm sinh thiết, hẹn bác một tuần sau xuống viện lấy kết quả.

Ảnh minh họa.

Suy sụp khi nhận được kết quả

Cả nhà tôi thấp thỏm chờ đợi. Cuối cùng cũng đến ngày có kết quả. Không ngoài dự đoán, sau khi sinh thiết bác sĩ kết luận bác bị Ung thư thanh quản giai đoạn 2. Hàng xóm ai cũng xì xào: “Ung thư thì sống được mấy ngày nữa đâu, thôi, ông ấy có thích ăn gì thì chăm cho ông ấy đi” làm bác tôi vừa buồn vừa xót xa.

Bác trở nên trầm lặng hơn trước rất nhiều. Từ một con người hòa đồng, vui vẻ, lúc nào cũng tươi cười bỗng trở nên rầu rĩ. Có lễ, một phần do tiến triển của bệnh, sức khỏe của bác giảm sút rõ rệt. Cả gia đình tôi như bị vây quanh bởi một không khí nặng nề, u ám.

Còn nữa…

Chú ý: Thông tin trong bài chỉ mang tính tham khảo, người đọc cần cân nhắc trước khi áp dụng.

Bình luận
Loading...